Status

Be happy, my dear!
Showing posts with label Hương vị. Show all posts
Showing posts with label Hương vị. Show all posts

Monday, August 30, 2010

Bay đến… Chuồn chuồn quán

Mình phải nói ngay rằng mình thiên vị quán này! Chứ sao! Chẳng thế mà cái quán không có gì nổi bật này lại khiến mình thấy rất dễ chịu, rất muốn “ngâm” mình ở đây trong những lúc nhàn cư hoặc cố làm ra vẻ rảnh rỗi.

Thứ nhất là vì nó tên “Chuồn chuồn quán” – gắn liền với loài chuồn chuồn mà mình yêu thích. Cũng chẳng biết có phải vì chủ quán thích chuồn chuồn hay không mà tranh ảnh chuồn chuồn treo đầy quán, đặc biệt là những con chuồn chuồn bằng sắt uốn mềm mại đậu trên tường hoặc trên các góc nhà. Từ biển hiệu, bàn ghế, đĩa sứ, đồ vật trang trí cho đến cuốn menu đều mang biểu tượng đáng yêu này.


Thứ hai là đến “Chuồn chuồn quán” đem lại cho mình một cảm giác rất khác lạ. Trông từ bên ngoài, ngôi biệt thự Pháp cổ có nét gì đó yêu kiều, đài các như một cô tiểu thư quyền quý. Nghe n
ói đây là biệt thự của cô Tư Hồng, người phụ nữ Việt đầu tiên lấy người nước ngoài. Hẳn chủ nhân của quán muốn lưu giữ lại chút gì đó vàng son một thời nên vẫn giữ nguyên kiến trúc cũ, vẫn cổng ấy, hiên ấy, tường ấy đã ngả màu thời gian, một ngọn đèn kiểu cách, với thêm một cái biển hiệu cầu kỳ.
Nhưng bước vào trong căn phòng nhỏ, lập t
c thấy tan biến đi cảm giác xa lạ bên ngoài, chỉ còn không khí ấm cúng tỏa ra từ ánh đèn vàng dịu, lối bài trí nhẹ nhàng và cả từ cái lò sưởi chắc chưa bao giờ có khói. Thi thoảng, câu chuyện với bạn bè ngãng ra, ngước mắt lên lại bắt gặp một hình ảnh nào đó thân thương trong cuộc sống: hai cụ già tựa bên nhau trong buổi sáng hồ Gươm, gánh hàng rong qua đường, nụ cười rạng rỡ của thiếu nữ…




Thứ ba là... chẳng biết nữa. Mình hầu như thích tất cả các ảnh treo trong quán, thích cách pha mocktail ở đây và thích album First Love của Yurima mà quán thường hay mở. Thậm chí, có khi thích chỉ vì chút nắng chiều rọi qua bóng lá xanh rờn, qua cửa sổ, qua đám ly cốc lanh canh…



Có lẽ vì thế mà quán này sẽ rất tuyệt nếu đến vào mùa đông! Hoặc những khi cô đơn, không phải thầm gọi “bay đi, ôi cô đơn” mà là thầm nhắc “Nào, bay đến… Chuồn chuồn quán”!

Thursday, August 26, 2010

Một giấc mơ trưa ở Tâm quán

Xuất phát từ một ý định rất “trần tục” là đi tìm một chỗ ngủ trưa gần văn phòng, tôi mò mẫm đến Tâm quán (đầu ngõ 51 Phan Chu Trinh). Cách con đường ồn ào chỉ mấy chục bước chân và ba tầng thang gác, Tâm quán là một thế giới khác hẳn: an tịnh đến không ngờ. Tĩnh từ sắc nâu sòng chủ đạo của quán cho đến những bản nhạc Phật giáo êm nhẹ, từ cách bài trí giản dị, mộc mạc đến hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian.

Điều khiến Tâm quán không giống với nhiều quán trà khác là nơi đây tràn ngập ánh sáng tự nhiên, sắc nâu của bàn ghế - đồ vật trang trí, vì thế, trầm mà không hề buồn. Từ tầng một khiêm tốn diện tích, tầng hai vươn ra phố, ra nắng với ban công nhỏ cheo leo, đủ kê hai bàn và treo mấy chiếc đèn lồng (ơn Trời, không phải là đèn lồng đỏ!). Tầng ba lại “trốn” nắng qua dãy cửa kính buông mành, khiến cho trong phòng đủ sáng nhưng không hề chói.


Những bộ bàn ghế nâu đơn sơ, khắc biểu tượng nhà Phật là nét duyên chính của quán này. Khách có thể chọn ngồi bàn ghế cao ở tầng hai hoặc ngồi đệm vỏ đỗ - bàn trà thấp ở tầng ba. Đồ vật trang trí không nhiều, ngoài dăm ba bức tranh và giá sách, thành ra càng tôn thêm vai trò chủ đạo của bàn ghế và hướng sự chú ý của khách vào… không đâu cả, nghĩa là thả lỏng và tĩnh tâm, miễn băn khoăn rằng bức tranh này hay tượng gốm kia ngụ ý điều gì.



Xuyên suốt trong cách bài trí của cả ba tầng là những hình hoa sen cách điệu trên tường, trên cửa sổ, trên chén đĩa, trong tranh và trong cả hình dáng bông trà ép khô gắn trên thực đơn. Nhưng điều cốt lõi nhất, cái hương vị riêng nhất của Tâm quán khiến người ta yêu và nhớ là không khí Phật giáo – là tinh thần mà nó dấy lên trong lòng người. Dù không để ý đến dòng chữ “nơi cảm nhận trà mang âm hưởng Văn hóa Phật giáo” dưới tên quán, nhưng trong một buổi trưa vắng lặng, giữa không gian phảng phất hương hoa – hương trà, những bản nhạc Phật giáo thoảng nhẹ bên tai, bất giác cũng thấy lòng an tịnh.

Hương thơm tưởng là thứ dễ tạo ra nhất nhưng một số quán trà lại không chú ý tới, thậm chí để đệm ngồi và bàn ghế ẩm mốc. Riêng Tâm quán rất chăm chút để ngay cả các góc nhỏ cũng có hương hoa tự nhiên thơm dịu. Bên cạnh đó, nhạc Phật giáo có sức truyền cảm rất kì lạ, không giống với nhạc Trịnh hay nhạc không lời, càng nghe càng thấy như được nâng đỡ, thoát khỏi mối lo toan xáo động hàng ngày. Chỉ lưu ý một điều, cái không khí này rất dễ tan biến nếu ngồi đối diện bạn là những vị khách nói cười oang oang, vì vậy, tốt nhất là nên đến vào những giờ không giống ai và tốt hơn nữa là… độc ẩm.

Cùng với một danh mục đồ uống phong phú, Tâm quán còn có rất nhiều món ăn vặt ngon miệng: cháo sen, cháo nếp cẩm, bánh bao, bánh đậu, kẹo lạc, khoai nướng mật ong… Tuy nhiên, vị trà không đậm đà lắm, cứ nhạt nhạt nhè nhẹ và không dùng trà mạn như nhiều quán khác mà dùng trà túi lọc (tất nhiên là không phải Lipton hay Cozy rồi, có lẽ là túi trà quán tự làm?). Khách đến lần đầu có thể được các em nhân viên (rất nhẹ nhàng lịch sự) tiếp thị các bông trà khô làm quà, khi ngâm vào nước sẽ bung nở thành hoa vừa đẹp, vừa thơm vừa… uống được luôn.

Với một quán trà, quá ít khiến người ta dễ coi là xoàng xĩnh còn quá nhiều thì đúng là một thảm họa. Người chủ của Tâm quán hẳn đã dụng công mới có thể cân bằng rất khéo giữa cái ít và cái nhiều, phân biệt một cách tinh tế giữa cái dung dị với cái bình thường. Nhưng thôi, hãy gạt mọi sự so sánh sang một bên, điều cốt yếu với khách đến uống trà tại Tâm quán là: “Tâm và thân an trú – Bây giờ và ở đây”.

Wednesday, August 11, 2010

Cà phê 18+

18+ không hẳn là độ tuổi, với mình đó là một qui ước để chỉ những gì dành cho những người trẻ đã thoát khỏi nỗi ám ảnh ôn thi đại học và vừa bước vào quãng đầu đời sôi nổi của mình.

Dĩ nhiên là chẳng ai qui định tuổi vào quán cà phê cả, nhưng bản thân định hướng và phong cách của quán đã lọc ra nhóm đối tượng đích của mình. Trong nỗ lực vớt vát độ “teen”, mình đã liều xông vào hai quán cà phê dành cho tuổi mới nhớn và thấy… hợp phết! Vốn dĩ không định quảng cáo cho quán nhưng có một vài chi tiết hay ho ghi vội ra đây kẻo quên.

Chillout – Một phong cách xì tin

Đối với giới trẻ Hà Thành, Chillout (89A Lý Nam Đế) hẳn không xa lạ. Google tên quán thấy vô số bài viết và ảnh ọt của các bạn teen chụp tại đây. Cũng đúng thôi, quán có cách bài trí theo phong cách trẻ trung – hiện đại, nhiều món đồ nhỏ xinh được sắp đặt khéo léo rải rác từ tầng một lên tầng ba, với tông màu chủ đạo là hồng, xanh biển và màu gỗ. Trên tường, dọc hành lang và cả trong nhà vệ sinh, thi thoảng lại thấy vẽ một chú chim đang vênh mỏ lên như muốn nói “Hey, chill-out – Bù khú đê”. Đi ra đi vào trong quán, mình cứ thấy cách bài trí này quen quen, rồi mới chợt nghĩ ra: Quán này có phong cách y hệt một ấn phẩm Hoa học trò 2!, giống từ cuốn menu trở đi, kiểu xinh xinh yêu yêu, “teen teen, kute kute”.

Tầng 2 của quán là một không gian nhỏ, tạo cảm giác riêng tư, dễ chịu và cũng được bài trí rất đẹp. Tiếc là tầng này luôn đắt sô với tiệc sinh nhật, tiệc chia tay của các bạn trẻ nên rất khó chen chân và mình cũng chẳng chụp được kiểu ảnh nào. Tầng 3 rộng rãi hơn, vừa có dãy bàn cao vừa có khu ngồi đệm bệt để tùy ý lựa chọn. Kiểu đóng bàn ghế và sắp đặt các giá sách, đồ trang trí ở đây khiến mình rất ưng: ngẫu hứng mà không hề bị rối. Đồ uống ngon, thực đơn phong phú, nhạc toàn bài hay, phục vụ rất ổn, nhưng giá cả có vẻ chat với teen (hay là mình nhầm, các bạn teen bây giờ xài sang hơn nhỉ?). Hơi tiếc là quán chật, khách đông nên ồn và hơi buồn là ảnh chụp không được đẹp, không “tả” được quán.

Cookie Jar – Vào chụp ảnh không muốn ra


Hàng xóm của Chillout, ngụ tại 79D Lý Nam Đế, cũng là một quán cà phê nhưng có lẽ dành cho U18 thì hợp hơn. Quán này đặc sệt tông màu hồng – trắng với mái hiên kiểu cách hình chiếc ô và rèm buông màu hồng, chắc là nhắm nhe khách hàng nữ (của đáng tội là mình cũng chả thấy giai nào thò mặt vào đây trừ tay phục vụ). Bên trong quán cũng có nhiều đồ trang trí nho nhỏ, không biết chủ quán sưu tầm từ đâu về rất nhiều hình thời trang váy áo dễ thương, giống kiểu chơi búp bê của trẻ con mẫu giáo.

Điểm cộng: So với Chillout, quán có thêm ban công trên tầng 2, thoáng và chụp ảnh xinh lung linh. Trang trí đẹp, bàn ghế xinh, có thêm bóng nắng và chút hoa lá, teen gái cứ gọi là tha hồ “cầu diễn”.
Điểm trừ: Bên trong tầng 1 bày biện hơi trẻ con, cảm giác như là rải các đồ vật ra chỗ này một tẹo chỗ kia một ít, không có được sự tinh tế trong bài trí như Chillout. Đồ uống ít loại và pha cực kì dở. Phục vụ niềm nở nhưng không chuyên nghiệp, nhớ nhầm tên các loại đồ uống và ai cũng gọi là bạn bất kể mặt nhàu hay mặt búng ra sữa!!!













Túm lại là nếu đến Chillout để uống và đến Cookie Jar để "pose" thì cũng được! Có khi trẻ ra đến chục tuổi cũng nên!

Monday, August 02, 2010

Vô ưu trà quán – một chốn thiền

Nằm trong một con phố tĩnh lặng và khá là khuất nẻo, có vẻ như Vô ưu trà quán – 68E Trần Quang Diệu - đã tìm được một chốn đắc địa cho những người muốn tịnh tâm.
Trà
– như giới thiệu của chủ quán, chỉ là phương tiện để những người có chung mối quan tâm về văn hóa phương đông tụ họp. Chính vì không đặt nặng mục đích kinh doanh như thế cho nên quán có phong cách rất riêng, từ cách bài trí cho tới cách pha trà, phục vụ. Đến “Vô ưu trà quán” một lần, lại muốn đến tiếp những lần sau cho bớt nặng những lo toan ngày thường.

Không giống với một Trà hoa chật chội hay hiên trà Trường Xuân bí bức, Vô ưu trà quán có ngay được thiện cảm của khách với không gian rộng rãi và yên tĩnh, trang trí kiểu phương Đông (nhưng không cố định một phong cách nào: có đủ tranh ảnh của Ấn Độ, Nepal; thư pháp chữ Việt; nhân viên mặc cả kimônô và áo dài…). Phòng trà tầng 1 mở thông cửa ra hiên ngoài xanh mướt bóng cây, đặc biệt lúc chiều tối nhìn chếch sang phía bên đường đầy những đèn màu rộn rã, thấy lòng tự dưng nhẹ nhõm, thanh thản không ngờ.


Trà của quán được giới thiệu là trà sạch, ướp hương tự nhiên, không dùng tinh dầu song hương vị rất đậm đà với những cái tên nghe-đã-muốn-uống như: Vô ưu trà, Tịnh tâm trà, Tiêu dao trà… Bên cốc trà bách hoa thơm ngọt, luôn sẵn có dăm ba cuốn sách hay về tâm linh, triết lý phương Đông hay bàn luận về thiền định, nhân sinh. Nghe nói, mỗi buổi sáng sớm tất cả các nhân viên trong quán đều ngồi tập dưỡng sinh, thiền định, sau đó mới bắt tay làm việc để tinh thần khi pha trà được thư thái, nhẹ nhàng.


Tầng 2 của quán có nhiều phòng riêng, rất tiện để họp nhóm hoặc ngồi thiền. Tầng 3 là thư viện sách nơi chủ quán đã dày công sưu tầm và lưu giữ nhiều tài liệu về lịch sử, văn hóa phương Đông.

Trong số các quán trà mình đến, Vô ưu trà quán có một tinh thần nhất quán và rõ rệt hơn hẳn. Hãy khoan nói đến chiều sâu của phong cách, bởi với những kẻ ngoại đạo như mình thì quan sát bằng mắt thường có ích gì. Có điều, tinh thần thiền và ước muốn lưu giữ những nét đẹp của văn hóa phương Đông thì rất đậm nét và hiển hiện trong toàn bộ không gian và tinh thần của quán. Dù quán mở được hơn một năm song lượng khách đến có vẻ không nhiều và khá “chọn lọc” so với những quán trà thông thường. Có những người vừa uống trà vừa tập thiền “ngay tại trận”, dễ thấy cái tinh thần của quán đã ngấm sâu vào khách biết nhường nào.

Một vài “giá trị gia tăng” của quán: Vào tối thứ 4 và thứ 7 có biểu diễn nhạc dân tộc với đàn tranh, sáo, bầu, ghita… Ngoài ra, tại quán còn có các lớp học thiền, yoga… Nhân viên trong quán rất dễ chịu, nhiệt tình phục vụ và giải đáp những câu hỏi của khách về trà, về thiền, về…thập cẩm trên đời.

Tiếc một nỗi chưa được thử cơm chay của quán vì nhằm đúng hôm quán… được lên tivi, không kịp chuẩn bị cơm. Tự nhủ âu cũng là cái duyên, lần sau lại có cớ đến quán, và biết đâu lại ngấm được một chút tinh thần của quán để mon men học thiền?!
***
Đến “Vô ưu trà quán”, chợt nhớ mấy câu thơ của ai đó đã giới thiệu:
"Chào người tri kỷ khách phương xa
Tới quán dừng chân uống chén trà
Tâm tư phiền muộn xin gửi lại
Vô ưu mang về một đoá hoa !..."

Có khi không phải là mang về một đóa hoa mà bỗng dưng tâm hồn mình đã nở một đóa hoa!



Tuesday, November 10, 2009

Lolly books café

Độ này bỗng dưng lại bận rộn quá thể! Mặc dù vẫn có thời gian “trốn chồng” đi phê pháo với bạn bè nhưng không còn rảng rang mà viết lách nữa. Thôi thì lấy ảnh ra để lấp liếm vậy. Xin giới thiệu một quán ở 29 Tô Hiến Thành, khá hay ho, dù đồ uống không ngon nhưng được cái ngả ngớn thoải mái, đọc truyện vô tư và có một cái tên rất dễ thương là Lollybooks. Quán có 2 phòng trên tầng 2 của một ngôi nhà cũ xây theo kiểu Pháp: phòng lớn toàn truyện tranh và phòng nhỏ nhiều truyện chữ. Ban công không có nhưng cửa sổ thoáng rộng, đủ để nhìn ra phố và... tạo dáng chụp ảnh.
Chi tiết xem tại website: http://www.lollybooks.com/

Phòng lớn
Nhìn từ phòng lớn qua phòng nhỏ, ở giữa là cửa và lối đi:
Phòng nhỏ Bonus cái ảnh "my drink-mate" (theo cách tạo từ của lớp mình thì nó có nghĩa là bạn nhậu):

Wednesday, September 23, 2009

Thiền quán - Có nên trở lại?




Một không gian ấm cúng, tiếng sáo dìu dặt, ấm trà thơm được đặt chỉn chu trên khay tre, bên phong bánh đậu xanh ngọt ngào, Thiền quán (365 Nguyễn Khang) có quyền tự hào về nét duyên riêng mà quán mang lại cho người thưởng thức. Tuy nhiên, rời khỏi quán, trong lòng tôi lại có những nỗi “lăn tăn” chẳng đâu vào đâu…


“Thiền quán” – Cái tên mới nghe thôi đã thấy hấp dẫn đối với người trẻ. Thật lạ là trong nhịp sống hối hả thị thành với bao nhiêu trò giải trí ồn ào, người trẻ ngày càng tìm đến nhiều với những quán cà phê hay không gian trà yên tĩnh, thoảng chút gì đó “dân tộc” và cũ xưa. Có lẽ bởi thế nên quán không quảng bá rầm rộ nhưng vẫn có một lượng khách khá ổn
mà đa phần là những người trẻ tuổi.



(Cổng vào - Thiền quán nằm ngay cạnh quán thịt chó Sơn Hải - thật là một sự sắp xếp tài tình, dung hòa giữa thựcđạo)

Bản thân Thiền quán cũng do những người trẻ lập nên và dường như ý vị tôn giáo có phần khá mờ nhạt tại đây. Ngày nay người ta hiểu “Thiền” đơn giản là một cách lắng lại tâm hồn, sống chậm và thư thái trong phút chốc. Điều này chi phối khá rõ rệt đến phong cách của quán, từ bài trí cho tới đồ uống và cách phục vụ. Chỉ có điều, ý tưởng hay chưa chắc đã được thể hiện tốt và một vài “cái gợn” của quán khiến tôi sẽ phải cân nhắc nếu muốn quay lại quán lần thứ hai.

Gợn 1: Quán
Thiền hay là Quán nhạc Trịnh?
Chủ đề của quán thực sự không rõ ràng và tách bạch lắm giữa ý tưởng Thiền quán và việc sử dụng nhạc Trịnh làm nền nhạc chủ đạo. Theo bài giới thiệu trên Tạp chí Món ngon: “Nghe nhạc Trịnh và thưởng thức cà phê trong không gian yên tĩnh giờ cũng được coi là cái thú của nhiều người… “Thiền Quán” xuất hiện cũng từ nhu cầu đó.” Ngoài ra, vào các buổi tối thứ 7 cũng có biểu diễn nhạc Trịnh (mới đây có thêm chương trình biểu diễn guitar và sáo vào tối thứ 5 hàng tuần). Tuy nhiên, theo chủ quán (và cũng theo tên quán mà suy), Thiền và Thư pháp Thiền mới là linh hồn của quán, là cái được thể nghiệm và sẻ chia ở quán này. Cũng có thể, người ta tìm thấy trong nhạc Trịnh chút ý vị của Thiền, nhưng sự nhập nhằng giữa hai thứ khiến không có thứ nào nổi trội và bỗng dưng chủ đề Thiền trở thành “nửa mùa”. Tôi cũng băn khoăn không hiểu khách đến quán vì nhạc Trịnh hay vì những bức thư pháp mơ hồ treo khắp tường?! Bản thân tôi vẫn cho rằng, trước hết và trên hết, nhạc Trịnh là âm thanh của cuộc sống hiện tại, dù cho nó là chiêm nghiệm hay triết lý bằng âm nhạc thì vẫn ấm áp hơi thở cuộc sống và khao khát yêu đời, yêu người; còn Thiền – xa vời và mơ hồ lắm, nó đã thoát khỏi cuộc sống này rồi.



Gợn 2: Thư pháp Thiền là cái này ư?
Tôi không có may mắn được chứng kiến buổi ra mắt của Thiền quán đồng thời là buổi trình diễn thư pháp Thiền (Zen Calligraphy) của hai thành viên nhóm Thư pháp tiền vệ: Thiền Phong Phạm Văn Tuấn, Chuyết Chuyết Trần Trọng Dương, nhân dịp kỷ niệm 700 năm ngày mất của Điều ngự giác hoàng Trần Nhân Tông - đệ nhất tổ Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. Chính vì thế, tôi không “cảm” nổi những bức thư pháp viết bằng mực Tàu đen trên nền giấy trắng treo rất nhiều quanh quán. Tôi “săm soi” chúng bằng con mắt của một kẻ thường dân mù nghệ thuật và dù có cố công cách nào, cũng không nhìn ra chất “nghệ thuật” hay “triết lý” chứa đựng trong đó. Chúng giống như những vết mực tình cờ mà trẻ con bôi bẩn ra giấy, không hơn. Có thể các nghệ sĩ gia có con mắt nhìn xuyên thấu cái hữu hình để ra cái vô hình, chứ tôi (và tôi tin là đa phần khách đến quán đều giống mình) chỉ thấy chúng lạ, mà không đẹp, không hay. Thay vào đó, sự xuất hiện dày đặc của chúng trong quán khiến chúng trở nên buồn tẻ và nhàm chán.



Gợn 3: Nhà thì đẹp mà sao… ẩm quá?!

Công bằng mà nói, không gian của Thiền quán rất đẹp và ấm cúng với ngôi nhà 3 gian và hai nhà phụ, sân gạch, bể nước, khiến bạn có cảm giác như được “về quê” ngay giữa phố phường. Ánh sáng đèn vừa đủ, kiểu bàn trà nho nhỏ, nệm cói, xen lẫn với cả những chiếc ghế cao ngoài sân giúp bạn thoải mái lựa chọn vị trí phù hợp với mình. Tiếc là sự thoải mái ấy không thật “thoải mái” lắm vì nếu ngồi trong nhà, bạn khó có thể dựa lưng vào tường như nhiều quán khác vì… ẩm quá. Những mảng tường vôi cũ kỹ, bong tróc chắc hẳn được giữ nguyên trạng để tăng thêm vẻ cổ kính cho quán, nhưng khi hơi ẩm xông lên “ngào ngạt” thì tôi chẳng còn tĩnh tâm được chút nào nữa mà chỉ muốn đứng dậy ra về.



(Nhìn từ trong nhà ra ngoài sân - Rất tiếc là ảnh mờ và tối vì máy ảnh ghẻ)

Gợn 4: Mc nói “nhảm”

Tôi đến quán đúng vào tối thứ 5, có biểu diễn sáo, guitar và người chơi guitar cũng kiêm luôn vai trò MC và ca sĩ. Chủ đề buổi nhạc hôm đó là Hà Nội. Anh chàng thổi sáo chơi rất hay còn guitar thì có phần kém hơn. Ban đầu, chúng tôi dành nhiều thiện cảm cho người chơi guitar vì nghe nói đó là một người khiếm thị (chúng tôi ngồi góc trong nhà nên không nhìn rõ mặt). Tuy nhiên, mỗi khi đến đoạn anh chàng làm MC thì thật là… Nghe chất giọng, đoán đó là một người nhiệt tình, yêu Hà Nội lắm lắm nhưng mà dẫn về Hà Nội thì thấy anh chàng “cho thuyền ra khơi tít tận xa, không thấy nẻo về”, thậm chí chẳng hiểu thế nào mà lời dẫn lạc tới tận… miền Tây Nam Bộ và mũi Cà Mau. Cao hứng, anh chàng còn trích cả bài thơ “Tre Việt Nam” của Nguyễn Duy với lời bình tự tin: “Chúng ta đều biết bài thơ “Tre Xanh” của nhà thơ… Khương Duy”! Túm lại là mỗi lần chàng nói là một tràng ý tứ lủng củng, lộn xộn, không ăn nhập gì với nhau tuôn trào, còn tôi thì dám cá rằng ít nhất 50% số người nghe đang nghĩ thầm: “Thà đừng dẫn còn hơn…”.



(Nhìn từ ngoài sân vào gian chính - hai chàng nhạc công chơi đàn và thổi sáo trên hiên nhà)

Ngoài ra, còn một cái gợn nho nhỏ là giá đồ uống ở đây không rẻ mà lại không ngon lắm. Trà uống nước đầu còn tạm, tới nước hai nhạt hoét. Nhưng thôi, đòi hỏi quá nhiều cho một quán cà phê thì những quán khác… ế mất. Nếu tạm bằng lòng đến quán vào ban ngày – mùa hè, có lẽ sẽ tránh được hơi ẩm, chàng MC ham nói và chấp nhận được vị trà nhạt như… trà đá. Biết đâu đấy, khi tôi đã “ngộ” được một triết lý Thiền nào đó, tôi sẽ quay trở lại?!



(Thư pháp trên lối vào Thiền quán)

(Một tối tháng 9/2009)

Monday, April 20, 2009

Tập làm sushi

(Đang viết những bài nghiêm túc nhưng hôm nay sẽ thư giãn bằng 1 bài về việc… ăn)


Giờ đây, sushi không còn là món ăn lạ với nhiều người Việt Nam, tuy nhiên, chỉ có một số ít người có thể thường xuyên thưởng thức món ăn “xa xỉ” và tinh tế này. Để cân bằng giữa túi tiền và sở thích, cách tốt nhất là… tập làm món sushi tại gia.

Theo thông tin lượm lặt trên mạng, sushi chia làm 3 loại chính:
- Nigiri sushi (cá sống, nhân nói chung, bầy lên trên vuông cơm trắng)
- Maki sushi (loại có cuốn lá rong biển bên ngoài, cơm bên trong)
- Chirashi sushi (cơm trộn trong một bát, với lá rong biển thái nhỏ (loại giống để cuốn Maki sushi), trứng rán thái sợi, cá sống các loại, hay thứ khác tuỳ khẩu vị, xì dầu, đường, dấm, nước gừng...
- Ngoài ra còn Sashimi là món đặc trưng nhất, mà người ta quen xếp vào sushi nói chung vì đi ăn bao giờ cũng có món này (chỉ toàn cá sống, chấm xốt dì dầu, mù tạt cay).


Dụng cụ:
- Handai: bát gỗ lớn dùng làm nơi trộn cơm sushi.
- Makisu: mành cuốn làm bằng tre, dùng để cuộn sushi.
- Shamoji: thìa gỗ.
- Dao, thớt...
- Nếu cầu kỳ, có thể mua bát đĩa, gác đũa dùng để ăn sushi, cốc chén, hũ đựng rượu sake …


Nguyên liệu:

- Gạo để nấu cơm sushi (nên mua gạo Nhật), là loại gạo cho cơm dẻo, có độ dính cao
- Xì dầu Nhật (shoshoyu)
- Đường, muối
- Dấm gạo Nhật (có thể dùng dấm gạo thông thường trộn với đường và muối rồi đun và khuấy đều cho đến khi tan hết, tỉ lệ tuỳ theo khẩu vị, có thể trộn 1 muỗng dấm với 2/3 muỗng đường và ½ thìa muối).
- Mù tạt Nhật (wasabi)
- Gừng dấm đỏ
- Củ cải dấm Nhật
- Lá nori (rong biển phơi khô)
- Nhân chủ yếu là cá sống: cá hồi, cá ngừ, lươn hun khói, tôm tươi, trứng cá…
- Quả bơ (avocado), Dưa chuột
- Trứng rán


Cách làm:
1. Chuẩn bị cơm:
- Vo gạo nhiều lần đến khi nước hết đục, đổ nước cách mặt gạo chừng 1 đốt tay (ít hơn gạo thường một chút), ngâm gạo chừng 1 tiếng hãy nấu để cơm dẻo ngon.
- Cho vào nồi cơm điện nấu như cơm bình thường, khi cơm chín thì dùng thìa gỗ trộn đều rồi cho ra bát gỗ (âu to) quạt cho nguội bớt nhưng vẫn phải còn ấm, dẻo. Cơm nóng quá sẽ làm lá rong biển co lại.
- Tưới dấm gạo pha đường, muối lên trên rồi đảo đều, để nguội. (Tuy nhiên sushi bây giờ có xu hướng không trộn dấm, chỉ để cơm trắng và chấm xì dầu + mù tạt cay thôi)


2. Cuốn sushi:
- Cá thái mỏng, dưa chuột bỏ ruột thái dọc. Quả bơ bỏ vỏ và hột, thái miếng giống dưa chuột.
- Đặt lá nori lên trên mành tre, lấy thìa gỗ phết một lớp cơm mỏng đều lên 1 nửa lá nori, chừa lại mép bên kia khoảng 0,5 cm để tránh cơm bị thừa ra ngoài sau khi cuốn. Hơi nén thìa cho cơm dính vào lá và không bị dầy quá.
- Đặt các thứ nhân vào giữa theo chiều dọc và cầm một tay vào đầu mành, một tay phía bên kia mành đối diện, bắt đầu cuốn vòng đầu tiên, nhấc đầu mành ra và tiếp tục cuốn bằng cách lăn mành nhưng chỉ để lá rong cuộn, chứ không cuộn cả cái mành vào trong. Cuộn xong cắt thành nhiều khúc đều nhau.
- Nếu làm loại sushi cơm vắt: Lấy thìa, múc một nắm cơm cho vào tay (đeo bao tay plastic), nắm một nắm vừa miệng rồi đặt cá thu, cá hồi hoặc lươn hun khói lên trên. Nếu muốn có thể dùng lá nori cuộn một vòng nhỏ ở giữa để trang điểm và cho có vị rong biển (không bắt buộc).


3. Trang trí
- Bày sushi ra đĩa, trang trí cho đẹp mắt.
- Pha nước chấm bằng xì dầu, cho thêm ít nước và đường, wasabi, gừng dấm đỏ.
- Đun rượu sake cho gần sôi rồi bỏ vào hũ.

Xem hướng dẫn làm sushi qua video tại đây.

Địa chỉ mua đồ dùng và gia vị làm món sushi tại Hà Nội
Siêu thị Minimart 66 Bà Triệu
Các siêu thị trong hệ thống Fivimart
Siêu thị Unimart (trước đây tên là Hà Nội SEIYU): số 8 Phạm Ngọc Thạch + 102 Thái Thịnh
Shop Enishi: 228 Nghi Tàm
Shop Akuruhi: 33 Quốc Tử Giám
Dan'shop: Trạm đăng kiểm Ngọc Khánh

Các tiệm ăn Nhật ở Hà Nội
Hikari Japanese restaurant

105A5 Giảng võ, Ba Đình, Hà Nội.
Tel: (04) 7263392

Nhà hàng Asahi Sushi
288 Bà Triệu, Q. Hai Bà Trưng, Hà Nội
Nhà hàng Genji
B58 Trung Hòa Nhân Chính, Thanh Xuân, Hà Nội.
Tel: (04) 2186955

Nhà hàng Nihon Bashi
114 Nguyễn Chí Thanh, Hà Nội. Tel: 04. 8 352 643

Nhà hàng Totoya
637 Kim Mã, Cầu Giấy, Hà Nội.
Tel: (04) 8347844

Nhà hàng cá hồi Salmon
72 Triệu Việt Vương

Chúc cả nhà ngon miệng, măm măm ực ực!

Friday, February 13, 2009

Món ngon xứ Lạng


Ai lên xứ Lạng cùng anh
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm nem
Mảng vui quên cả lời em dặn dò

Chả biết các “anh”, “em” khác thế nào chứ mình lên Lạng Sơn, được đích thân “thổ địa” nơi đây dẫn đi mà chả thấy nem đâu, bù lại mình được nếm cái lạnh tái ngắt cả người và mấy món hay ho khác – quả là cũng bõ công.

Chuyện là thế này: một hôm, hai con vịt (một tròn, một dài) nổi cơn đi ngao du xứ Lạng, mục đích là đến thăm con vịt thứ 3 và nhân thể sắm sanh bộ cánh mới. Trên đường đi, vịt tròn bị “say sóng” lử đử. Cảm thương nó, đến nơi, anh tài xế mắt đẹp quẳng uỵch 2 con vịt xuống chợ Đông Kinh. 2 con bơ vơ không biết lạch bạch về đâu, chơi mãi quanh chợ cũng chán, đành ra bờ sông Kỳ Cùng (Cục) đợi con vịt thổ dân.

Langson

Hoàng hôn, rồi màn đêm dần buông xuống. Sương cứ rơi dầm dề, thời gian chờ lê thê. Gần hai tiếng sau, con vịt kia mới tới, xỏ mũi 2 con này dắt về nhà. Đói - Rét, không quạc mồm ra mắng mỏ nó được câu nào nữa, he he.

Để bù đắp lỗi lầm, vịt thổ địa oánh ngay vào cái dạ dày của 2 vịt kia: dẫn chúng đi ăn… lẩu rau. Ngon khủng khiếp! (Hay là tại đói quá nhỉ?). Rất nhiều loại rau lạ lùng, tươi ngon nhúng với nước hầm gà thơm lừng, vàng óng; nhấp môi chén rượu Mẫu Sơn càng “phê” tợn. Vì phê quá nên đoạn này không có ảnh, hihi.

Đêm Lạng Sơn càng lúc càng lạnh, không, phải nói là lạnh sun cả… toàn thân ấy chứ. Chưa thấy cái xứ nào rét ngấm tận xương tận tủy thế này! Áo bông, khăn quàng, găng tay mà chả ăn thua gì. Bạn vịt thổ địa lại phải lóp ngóp dẫn 2 ả kia đi ăn “cóng phù”. Cái món này hay à nha. Hơi hơi giống bánh trôi tàu ở Hà Nội – nặn bột, nhân đường + đậu xanh + gừng + cái gì nữa thì chỉ chủ quán mới biết; thả vào nồi nước sôi sục, bột chín sẽ nổi lên, vớt ra, cho vào bát nước đường gừng nóng, vừa thơm vừa ấm. Lúc này đã là gần nửa đêm nên… máy ảnh ngủ rồi, không có ảnh nốt.

Sáng hôm sau, hai con vịt mè nheo đòi đi ăn món bánh cuốn trứ danh của Lạng Sơn. Đúng là danh bất hư truyền. Mình đã từng ăn bánh cuốn Thanh Trì, bánh cuốn Hà Giang, mỗi nơi một kiểu, nhưng nước chấm bánh cuốn xứ Lạng hấp dẫn nhất. Có thể chấm nước xương hoặc nước dấm nóng, pha với mắm, thịt băm (he he, nước chấm có thịt nhá), rau thơm, măng ngâm, mắc mật… Trời ơi, nhắc đến là nước bọt lại túa ra rồi.

Langson

Còn đây là món chè quẩy thơm bùi và béo ngậy:

Langson

Trước "thực lượng” của 2 vịt kia, vịt thổ địa sợ quá nên dẫn hai ả lên thành nhà Mạc chơi kẻo chúng lại đòi ăn nữa thì nguy. Chả hiểu đi thế nào mà chẳng thấy dấu tích thành cổ đâu, chỉ thấy một con đường ngoằn ngoèo bò lên đỉnh núi, đứng từ đó có thể trông thấy toàn thành phố Lạng Sơn. Quả là tiện lợi để các vịt tranh thủ chụp ảnh.

Langson

Langson


Langson

Buổi trưa và buổi chiều, 3 vịt lang thang ăn ngô nướng ở chợ cửa khẩu Tân Thanh. Đoạn kết này vô cùng ”không có hậu” nên mình sẽ bỏ qua. 9g tối, 2 ả vịt kia lại đã thấy mình ở Hà Nội.

Không có nàng Tô Thị, không động Tam Thanh, không shopping (thỏa thích!); không lợn sữa, không vịt quay – chuyến đi xứ Lạng có phần chưa trọn vẹn!!! Nhưng thôi, càng có cớ để các vịt trở lại lần sau, lần sau và nhiều lần sau...

*
Chuyện về 2 con vịt và món ngon xứ Lạng đến đây là hết. Để kết thúc chuỗi cảm hứng về các tỉnh miền núi phía Bắc, sau Cao Bằng, Bắc Kạn, mình xin giới thiệu chân dung thiếu nữ (tính) vùng cao.

Gái xứ Lạng duyên dáng.

Langson

Còn đây là gái Điện Biên hiền lành.

Langson

Cuối cùng là gái Sơn La, không lời nào có thể tả, ha ha

Langson