Status

Be happy, my dear!
Showing posts with label Văn hóa. Show all posts
Showing posts with label Văn hóa. Show all posts

Thursday, February 11, 2016

"Mùa thu của cây dương" - Yêu thương thôi chưa đủ!


Khai xuân đi nói chuyện mùa thu, kể cũng hơi trái khoáy. Nhưng cuốn sách đầu tiên tôi đọc năm nay thực sự đã mang lại cho tôi thêm một bài học nữa về tình yêu thương con người, thứ mà đầu năm hay cuối năm, đầu đời hay cuối đời cũng đều quan trọng cả.

Lơ đãng lướt qua danh mục sách của Tiki, tôi vô tình chọn "Mùa thu của cây dương" hoàn toàn chỉ vì cái... bìa bắt mắt. Ban đầu có chút thất vọng, vì tên sách là thế nhưng nhân vật chính chả phải cây dương nào cả, cái cây chỉ như một ẩn dụ lơ lửng trong sách mà thôi. Nhưng giữa đống sách nằm lăn lóc trên giá chờ đọc, cuốn này có vẻ... mỏng nhất nên tôi thường giở ra đọc trước khi ngủ. Kể ra thì nửa đầu cuốn sách đọc khá chật vật, mỗi hôm vài trang, phần vì bận mờ mắt cả ngày, đến giờ ngủ chỉ muốn ngủ, phần vì truyện này giống nhiều tác phẩm khác của Nhật mà tôi từng đọc, cứ na ná nhau với một nhịp điệu thong thả, chậm rãi, nội dung thì nhuốm đầy màu sắc nội tâm. À, nó khiến tôi tự dưng liên tưởng đến một nước Nhật "lão hóa", kiệm lời, khó tính và sâu sắc. Nhất là câu chuyện lại xoay quanh nhân vật chính là cô bé nhạy cảm và một bà cụ già. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu chỉ kể về cô bé Chiaki mất bố khi mới lên sáu, phải trải qua khủng hoảng gần như một mình vì mẹ cô trốn vào nỗi đau riêng, nhờ có bà cụ và những tháng ngày sống ở trang viên Cây Dương mà cô đã tìm lại được niềm vui sống...

Thế nhưng, hành trình nội tâm của Chiaki mới là điều đáng nói. Trên con đường đó, mỗi nhân vật xuất hiện đều có những số phận khác nhau, kì lạ, mà quen thuộc, như thể ta vẫn gặp những con người đó, đâu đó rất thực trong cuộc đời này. Một bác hàng xóm cô đơn, sống bên cạnh một cô gái già cũng cô đơn, với một bà cụ đơn độc, và hai mẹ con côi cút, cùng với cây dương lẻ bóng. Ờ thì hình như, các thể loại cô đơn, bây giờ ta gặp đầy rẫy trong đời!

Càng đọc về cuối, câu chuyện càng cuốn hút, và cái kết bất ngờ trong những trang cuối cùng của cuốn sách khiến tôi bàng hoàng! Hóa ra, hành trình hai mươi năm trải nghiệm và khám phá nội tâm của nhân vật chính từ lúc còn thơ bé đến lúc đã là một phụ nữ từng trải vẫn chưa đủ để cô trưởng thành. Hóa ra, chừng ấy tháng năm vẫn chưa đủ để cô biết được sự thật về tình yêu thương sâu thẳm của người mẹ và lòng nhân hậu của bà cụ mà cô ngỡ như đã hiểu rất rõ. Đến tận lúc bà cụ qua đời, và mẹ đã không còn bên cạnh, Chiaki mới hiểu được nỗi đau mà mẹ âm thầm mang chịu, và nguồn cơn của những khoảng cách không thể lấp đầy, cũng như ngộ ra rằng cái bà cụ quái gở ngày nào thực ra là một người đáng kính, lặng lẽ gom nhặt những lá thư gửi người quá cố để hóa giải nỗi đau của người đang sống. Cô bé Chiaki đã lớn ngày nào đã nhận ra ý nghĩa của cuộc đời: "Chắc chắn, những ngày tươi đẹp sẽ lại tới. Bởi vì: tôi còn sống." Tôi cũng nhận ra rằng: chỉ yêu thương thôi chưa bao giờ là đủ, cần phải nuôi dưỡng nó để sống mỗi ngày thật tươi đẹp, nói với những người ta yêu rằng ta yêu họ bằng lời nói, bằng hành động, cũng như không vì mất đi thứ ta yêu thương mà quên đi cuộc sống này. 

Chiaki đã may mắn gặp được bà cụ, còn tôi, rất may là đã vô tình chọn mua cuốn sách này :) Nó quả thực là "một cái nhìn sắc sảo về nỗi đau mỗi người phải gánh chịu cũng như những điều tuyệt vời họ có thể đón nhận khi lớn lên" (Publishers Weekly).

Tái bút:
Nhân tiện, bây giờ tôi mới nhận ra là hình như trong những cuốn sách đã đọc, chỉ có bọn nhóc và các ông bà già là những người biết lắng nghe cuộc sống và dừng lại nhìn ngắm thế giới xung quanh. Cái bọn mới lớn và những người tự cho mình đã trưởng thành cứ mải mê tìm kiếm cái "TÔI" - selft-concept, self-identifying, self-esteem, self-awareness... đại loại thế, mà đôi khi giật mình nhận ra mình đã bỏ lỡ những thứ quan trọng hơn trong đời.

Nếu ai thích đọc cuốn này, tôi nghĩ chắc sẽ thích luôn cuốn "Khu vườn mùa hạ" cũng của Kazumi Yumoto - cùng một mô-típ nhưng nhẹ nhàng và tươi sáng hơn! Đọc cuốn đó, sẽ thấy tim mình ấm áp!


Theo thói xấu do showbiz tạo ra, tôi đang mong đợi Kazumi Yumoto viết một bộ combo "bốn mùa"!

Saturday, November 29, 2008

Korea – Vietnam B-boy concert 2008


Lần đầu tiên trong đời kid ta được đi nghe – xem một đêm nhạc hip – hop! Vốn không nghiện món này nên có lẽ sẽ chẳng bao giờ thị chịu bò ra khỏi nhà để đi nghe thứ “âm nhạc của tuổi teen” nếu như không phải tưởng bở đó là một đêm giao lưu… ẩm thực Việt Hàn.
Chắc mẩm sẽ được ăn no các món ngon xứ kim chi nên hai chị em bụng đói cật rét hớn hở bò lên cung Việt Xô. Đến nơi mới biết mình nhầm - thấy toàn teen và tween ăn mặc như nhân vật trong game Audition. Định bò về rồi nhưng lại thấy một cụ bà 85 tuổi (chính xác là 85 tuổi đấy nhé!) cứ khăng khăng đòi vào. Ờ, cụ còn máu thế huống chi là mình! Quyết định dấn thân, tèn ten.
Mở mà là Big Toe Crew – nhảy tàm tạm, không ấn tượng và đặc sắc hơn những gì kid ta biết lơ mơ về breakdance. Tới Kim, cô bé chơi liền tù tì 4 bài không nghỉ, vừa hát vừa nhảy. Ban đầu kid trộm nghĩ cô nàng hát nhép, hi hi, nhưng tới bài cuối thì giọng đuối thấy rõ, có lẽ là do nhảy mệt quá, tuy nhiên phong cách biểu diễn tự tin thì rất đáng vỗ tay. Kim có lẽ là nữ ca sĩ có chất giọng và phong cách tốt hơn hẳn đa số ca sĩ trẻ cùng tuổi hiện nay.

Kim

Maximum Crew bước ra sân khấu trong tiếng hò hét vang trời của các teen Hàn đang sống ở Hà Nội. Đẳng cấp của một Bboy hàng đầu không chỉ thể hiện qua những bước nhảy nhuần nhuyễn mà còn ở cách kết hợp khéo léo âm nhạc với những yếu tố văn hóa Hàn, đặc biệt trong màn trình diễn với những chiếc ô. Maximum cũng thể hiện khả năng giao lưu rất tốt với khán giả dù bất đồng ngôn ngữ.

Tuy nhiên, trong phần giới thiệu, họ gặp một sự cố nho nhỏ với fan-hâm-mộ-quá-khích-85-tuổi đã nhắc tới bên trên. Suốt từ đầu đêm diễn, fan-quá-khích này đã đứng lên vỗ tay cuồng nhiệt theo điệu nhạc và tới khi Maximum trình diễn thì fan này cao hứng chạy thẳng lên sân khấu, bắt tay và… ôm hôn từng boy trong Maximum crew. Trời ơi, mấy chàng trong nhóm cứ đứng trố mắt ra không hiểu gì hết. Fan-cụ-bà lại còn cao hứng tới mức 2 lần giằng lấy mic trong tay một boy và hét to “Việt Nam – Hàn Quốc muôn năm”!!! Kết quả là mấy anh bảo vệ và ban tổ chức phải lon ton chạy lên “áp tải” cụ bà xuống và từ đó không dám rời mắt ra khỏi cụ nữa!

Maximum crew
Maximum crew với những chiếc ô truyền thống

Rapper Onesun trình diễn những bản nhạc được phối rất hay từ nhạc truyền thống Hàn Quốc và âm điệu Hip hop. Mặc dù không hiểu tiếng Hàn song rất nhiều teen Việt ngồi ngay sau kid đã thốt lên “Hay thế!”. Còn các teen Hàn thì khỏi nói, hò hét váng trời làm kid cũng… máu lây. Muốn hò hét ăn theo nhưng chị “phang” ngay cho một câu “Hâm à?” – Tụt cả hứng! Mới thấy cách nghe – xem nhạc của nước mình vẫn chưa ổn, ở chỗ chúng ta thiếu một ý thức thật sự về văn hóa hip hop. Nếu như không thích xem, chúng ta có thể ngồi nhà; còn nếu đã đến, phải sống trong không khí thực sự của đêm diễn và hòa mình cùng âm nhạc. Xem hip hop mà rất nhiều bạn trẻ cứ ngồi… chống cằm, vuốt tóc, ngáp ngủ và… nhắn tin trên điện thoại di động. Cá nhân mình tự thấy xấu hổ vì đã không thể hồn nhiên và hết mình như những gì teen Hàn đã làm. Không hẳn vì lí do bất đồng ngôn ngữ mà fan Việt thiếu cuồng nhiệt, các rappers nói rất nhiều tiếng Anh và khi Onesun hét “Everybody, stand up” thì chỉ có vài cô bé Hàn đứng lên, một số teen Việt dã dợm đứng lên song ngay lập tức ngồi thụp xuống!

Onesun2
Các fan nhí cuồng nhiệt xứ Hàn

Kết thúc có hậu: màn chót với sự tham gia của tất cả các nghệ sỹ và “diễn viên quần chúng” được cổ vũ nhiệt liệt, đến mức nhạc tắt rồi mà cả khán giả và ca sĩ đều yêu cầu “thêm 1 lần nữa”. Riêng kid sung sướng vô bờ vì đã “phải lòng” một boy đẹp giai trong Maximum crew, he he, và chộp được bao nhiêu ảnh có nụ cười đẹp mê hồn của hắn!!!

Onesun

P/s: Ai biết tiếng Hàn làm ơn kiếm giùm tớ thông tin về hắn với nhé! Cảm ơn nhìu nhìu!

Saturday, October 04, 2008

Đẹp fashion show 7 - Chuyển động và... ngáp


Chủ đề Chuyển động cùng phong cách (Moving in style) của Đẹp Fashion Show 7 (DFS) năm nay quá hấp dẫn đến nỗi tớ quyết định gạt bỏ ấn tượng dở về DFS 5 để “dấn thân” vào buổi trình diễn lần này. Tuy nhiên, như tên của entry này đã cho thấy, chương trình vừa nhạt vừa kém, xem đến nửa buổi là bạn có thể… ngủ ngon lành được rồi!

Mở đầu: Trước hết là vài cảm nhận tạp nham: Lê Bros luôn làm tốt vai trò của họ trong việc chuẩn bị những thứ râu ria của buổi biểu diễn ví như vé mời, phông bạt, tiệc cocktail, sắp đặt sân khấu, bảo vệ… (phải tội vé hơi bị hiếm hoi, đánh cướp nhau mới có được, tớ cầm vé đứng chờ gửi xe còn được phe vé gạ mua lại).

Bước vào, đầu tiên bạn sẽ thấy thích thú vì cũng thảm đỏ, cũng cocktail, cũng chụp ảnh như những ngôi sao trong giải Oscar vậy (tất nhiên là cái thảm xấu xí hơn một chút). Rồi tới khi đi qua 2 lần soát vé, bạn sẽ thấy lạ lẫm với cảnh một sân ga “nửa Tây nửa ta” với những cột điện đỏm dáng kiểu châu Âu mọc ngay giữa sân ga Hàng Cỏ, vài liền anh liền chị trong trang phục Hà Nội xưa dập dìu qua lại đợi đến đúng 8g tối để còn… kết thúc vai diễn và chuồn. Ác thay, các VIP đến muộn (chắc là thế) nên các anh chị và khán giả ngồi ngáp tới 8g25’ mới thấy “chống triêng” nổi lên. Ấy vậy mà vé mời ghi rõ là tớ đừng có hòng mà tới muộn sau 7g30’ cơ đấy! Đúng là Việt Nam, vé tàu tốc hành nhưng vẫn trễ giờ như… tàu chợ!

Ý tưởng: năm nay chủ đề rất hay và ý tưởng thể hiện chuyển động với một chuyến tàu tốc hành qua các nền văn hoá cũng rất sáng tạo. Tuy nhiên, cả kịch bản lẫn khâu dàn dựng và trình diễn đều làm phá sản ý tưởng này. DFS7 không khai thác được hết cái hay của kịch bản mà là sự ghép nối rời rạc của các phần với nhau.

Bốn bộ sưu tập lần lượt được trình diễn theo chủ đề: ga Hàng Cỏ, ga Montparnasse (Pháp), Tokyo và Milan. Theo ngu ý của tớ thì 4 phần này giống như 4 miếng bánh pizza khác nhau đặt chung trên một đĩa vậy.

Âm nhạc: cá nhân tớ không thể hiểu nổi tại sao phần âm nhạc do một tên tuổi lớn như Quốc Trung phụ trách lại có thể tệ đến thế. Đoạn đầu nghe cũng ổn nhưng tới phần 3 và 4 thì ặc ặc… các bạn cứ tha hồ mà tưởng tượng! Nhân vật ngồi cạnh tớ có cảm nhận rất tinh tế rằng đó là “siêu sao nhạc hiếu hát rock”!

Nghệ thuật thị giác: tớ phải nhấn mạnh từ này đến 1000 lần thay vì một từ “thường” như hình ảnh + ánh sáng. Bởi lẽ cái gọi là nghệ thuật thị giác trong DFS7 rất gần với… video clip minh hoạ cho karaoke 4 số, thậm chí còn không bằng vì dù sao karaoke vẫn còn các em người mẫu uốn éo qua lại cho đỡ chán mắt. Vài hình ảnh rời rạc, chắp vá, nhặt nhạnh ở đâu đó và tua đi tua lại suốt buổi trình diễn khiến cho chất lượng “nghệ thuật thị giác” xuống cấp trầm trọng. Màn hình chính gần như… bất động vì lặp lại quá nhiều, các màn hình phụ bao trùm một màu sắc… nhờ nhờ, chẳng có tí gì gọi là chuyển động hay chất điện ảnh. Ấy, nhưng khi tớ biết tên tác giả của màn nghệ thuật này, tớ đổi ý ngay, tớ thấy xem cũng được, mặc dù tớ có ngủ nhưng vẫn là được – đơn giản, bạn ý nổi tiếng lắm, tớ không dám chê.

Người mẫu nhá, phần hot nhất đây: người mẫu xấu tệ hại! Có thể do trang điểm, hiệu ứng ánh sáng… khiến nhan sắc các chân dài giảm sút rõ rệt. Điều tớ băn khoăn nhất là gần như tất cả các người mẫu đều đi cùng một dáng là ưỡn người ra phía trước, hai tay chống lưng, rất giống… bà bầu. Một vài người mẫu thì cực kỳ… slim fit, trước sau như một, hay đó là vẻ đẹp hậu hiện đại nhỉ?

Một lỗi cơ bản của chương trình đó là sắp xếp bục khán giả không đủ độ cao cần thiết để nhìn thấy sân khấu phía dưới, hoặc ngược lại, sân khấu quá thấp để khán giả có thể nhìn thấy người mẫu bên trên. Kết quả là khi người mẫu lên “sàn”, tớ chỉ thấy khuôn mặt các người đẹp và phần thân trên của họ bay lượn như chim mà không biết chân họ chạm đất như thế nào, nghĩa là nàng mặc váy hay mặc quần tớ cũng không biết!

Đến đây thì tớ ngáp ngủ mất rồi nên tớ xin xì tốp. Năm sau mà có vé, có lẽ tớ nên bán lại cho phe vé chăng?!

Chiêm ngưỡng các bộ sưu tập DFS7, click tại đây

P/S: Cái đáng xem nhất là 6 chiếc xe Piagio được trang trí ở ngoài sảnh!
Ảnh trên cùng: tác phẩm Trẻ trâu của hoạ sĩ Thành Chương (Nguồn: Depfashion.com)