Status

Be happy, my dear!
Showing posts with label Thơ thẩn. Show all posts
Showing posts with label Thơ thẩn. Show all posts

Sunday, July 03, 2016

!

có gì đáng kể đâu
mà hồn ta thác lũ
mưa đã trút nhẹ lòng
chỉ còn ta vần vũ

Friday, January 22, 2016

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu


Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?
Cứ giấu mãi điều gì sau mắt thẳm
Mặc cho tôi với cuộc tình mê đắm
Thề non cao rồi lại đến sông dài

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Những chuyện cũ cũng không còn muốn nhắc
Quá khứ em là những chiều yên lặng
Tôi ngồi nghe tiếng rạn tim mình

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Sợ hứa điều gì rồi sau này quên mất?
Sợ không thành, rồi lòng em dằn vặt
Sợ hẹn thề như sóng sợ xa khơi?

Nên tôi ngồi đong đếm lại tôi
Liệu có phải mình đầu môi chót lưỡi?
Rồi có thể ngày mai mùa thay màu nắng mới
Tôi nói gì với tình cũ trùng khơi?

Đời sẽ nhìn tôi như một tên phản phúc
Không biết yêu thương những thứ đã nuôi mình
(Tình yêu ấy đã gọi tôi thức dậy
Bay lên trời cùng với niềm tin)

Tôi sẽ phải đi lang thang cuối đất cùng trời
Như gã Do Thái bị chúa Trời xử phạt
Và kí ức sẽ chém tôi nhiều nhát
Những lời yêu sẽ đóng băng trên môi

Những viễn cảnh kinh hoàng nào có thể cản ngăn tôi
Nói lời yêu em
Như mãi là đầu-tiên-và-duy-nhất?
Em mệt rồi, thôi để mình tôi
Tôi sẽ yêu em gấp đôi, ba hay bốn lần đáng-ra-tôi-phải
Quá khứ nào cũng thành chuyện thiêng liêng
Em cứ giữ những điều em cần lại…

(Nguyễn Thiên Ngân)

Thursday, December 03, 2015

Đoản khúc


Friday, September 18, 2015

Chia



Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng
Một niềm vui
Một buồn
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

Chia cho em một đời say
Một cây si
Với
Một cây bồ đề

Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về
Héo khô

Chia cho em một đời thơ
Một lênh đênh
Một dại khờ
Một tôi

Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ lặng rơi
Mưa dầm.

(Nguyễn Trọng Tạo)

Monday, August 31, 2015

Em phải làm sao?


Rượu thì cay
Môi thì đắng
Họng thì khô
Đời thì rộng lớn
Lòng người thì chật
Nỗi nhớ thì dài
Anh thì xa
Người dưng thì lạ
Em thì cô đơn.

(Nguyễn Hoàng Thảo Hương)

Tuesday, July 21, 2015

Một bàn tay để nắm một thương nhớ?


Giá như cuộc đời cho phép chúng ta làm điều đó
một bàn tay để nắm một thương nhớ?

Chỉ cần một bàn tay để nắm những yêu thương mà mình đã hiểu rõ
chỉ cần một bàn tay đã đủ niềm tin vào duyên nợ
chỉ cần một bàn tay cho ấm áp len vừa những kẽ hở
chỉ cần một bàn tay che chắn cho nhau một hơi thở
lúc khốn cùng…

Chỉ cần một bàn tay, nhưng sao đủ cho lòng bao dung
những niềm riêng trở mình khi nửa đêm về sáng
muốn được tự ôm mình sao vẫn thấy không bằng được ôm bởi người khác
cũng là một vòng tay mà nơi thì được vỗ về nơi thì đầy nước mắt
biết phải làm sao?

Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu
không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc
đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc
cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt
như một dòng chảy ngược
sinh ra để cô đơn!

Bất cứ cuộc đời nào đều cần thấy mình đầy đủ yêu thương
mới nhận ra rằng đang dần mất mát
để cho mình khóc hay cười trên những giới hạn
rồi quay đi phía nào còn ánh sáng
như mọi người…

Chỉ là phải tự nhủ mình sống không vì bản thân mình vui
phải tự nhủ có bao nhiêu người được như mình đang thế
phải tự nhủ cho đi mới là tất cả…
phải tự nhủ đời mình chưa bao giờ là chiếc lá
rơi xuống để làm gì?

Mỗi ngày thức dậy rồi bước đi
vì ngoài kia vẫn còn trăm ngàn khoảng trống
không có mình thì cuộc đời này vẫn rộng
có thêm mình thì cuộc đời này cũng chẳng chật hẹp
trong những nhịp tim…

Giá như cuộc đời cho phép chúng ta nắm một thương nhớ
trong một bàn tay vẫn kiếm tìm?

(Nguyễn Phong Việt)

Tuesday, June 30, 2015

Nghĩ lại về Paustovski

1
Đồi trung du phơ phất bóng thông già
Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu…
“Lẵng quả thông” trong suối nhạc nhiệm màu
Hay “Chuyến xe đêm” thầm thì mê đắm,
Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa.
– “Có thể ngày mai ta cũng đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện “Tuyết”?
Có tiếng chuông rung, và con mèo Áckhíp
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong…”
Xa xôi sao… Thời thơ ấu sau lưng!
2
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, cuộc đời không phải thế!
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn mòi, sôi sục biết bao nhiêu
Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều.
Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ
Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi…
Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng,
Nốt cao quá trong đời xao động quá!
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn.
Anh đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Anh qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao…
Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!
3
Bây giờ, anh biết nói gì hơn?
Có thể, ngày mai thôi… Có thể…
“Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ”.
Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm…
Pauxtốpxki là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại:
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, anh hiểu rằng không phải…
Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!
Đưa em đi… Tất cả thế xong rồi,
Ta đã lớn. Và Pauxtốpxki đã chết !
… Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện “Tuyết”
Dầu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!
(Bằng Việt)

Saturday, May 30, 2015

Đợi

"Tình anh như lá
Reo vui mỗi ngày
Có chim về hót
Trong lòng sớm mai

Mai này lá rụng
Là mùa thu phai
Không, tình anh vẫn
Âm thầm trong cây

Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay"

(Nguyễn Nhật Ánh)

Wednesday, January 07, 2015

Hy vọng

Hy vọng là âm thanh của sự lặng im
Từ trong đất, nảy hạt mầm xanh biếc
Đừng biến mất, cũng đừng lớn lên quá vội
Lắng nhựa từ đất
Đọng khí từ trời
Nhận hơi ấm từ người
Để đủ yêu thương, cho đủ ngọt bùi


Bình yên nhé, chờ một ngày nắng ấm!

Tuesday, February 19, 2013

Cây Mận Của Em






Cô ấy là cây mận của anh
Cắm rễ vào đất đai của anh
Tỏa bóng vào trời xanh của anh

Em chẳng là cây mận của ai
Em là cây mận của em
Bám rễ vào đất đai thẳm sâu là nỗi buồn
Và trời xanh là lòng kiêu hãnh. 


(Lâm Thị Mỹ Dạ) 

Ảnh: Flickr

Thursday, July 07, 2011

Chia tay

Họ chia tay khi mùa hạ chưa về

Chẳng đợi phượng về nhuộm màu cho kỉ niệm

Chẳng đợi bằng lăng nhuộm hoàng hôn thành tím

Lời yêu thương không còn day dứt trên môi


Chưa đến hè mà đôi ngả chia phôi

Anh không phải Romêô, em chẳng là Giuyliet

Cũng chẳng có tiếng ve sầu tha thiết

Cuộc chia tay im lặng đến vô tình


Tình yêu đầu như sắc tím mong manh

Dễ nhòa đi trong mưa rào chớm hạ

Đừng đớn đau , đừng ồn ào tiếc nhớ

Bởi chia tay đâu phải lỗi tại hè.


(Nguyễn Thúy Nga)

Thursday, March 26, 2009

Anh đã nếm


Vì anh nếm chén tình chan chứa
Trong tay em áp vầng trán say sưa
Anh đã thở ngọt ngào hơi thở
Tâm hồn em, trong bóng lá hương đưa

Anh đã nghe giọng em thầm thĩ
Trái tim em huyền diệu bao lời
Anh đã thấy nụ cười và ngấn lệ
Mắt em trong mắt anh và môi chạm vào môi

Anh đã thấy trên đầu anh lấp loáng
Ngôi sao em ẩn hiện giữa làn mây
Anh đã nghe trên hồ anh rụng xuống
Đóa hồng em rơi khỏi cánh tay gày

Anh có thể nói với tháng năm vội vã
Qua đi! Qua đi! Ta chẳng cỗi già đâu
Hãy xa lánh với những hoa tàn tạ
Ta có trong tâm hồn một đóa thắm bền lâu

Cánh thời gian không thể chạm vào làm rơi vãi
Nước trong bình đầy chửa bao nhiêu
Người có tro tàn không bằng ta có lửa
Người có lãng quên không bằng ta có tình yêu

(Victor Hugo)


Ảnh: “The Kiss” by Gustav Klimt (July 14, 1862 – February 6, 1918)

Thursday, October 09, 2008

Một bài thơ tự nó đã là đủ


Em ơi! Hà Nội – phố!
1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…

Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử…

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…

4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…

Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...

5.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...

Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...

Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò...

6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...

Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...

Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...

7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...

8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...

Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ Venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm
Beethoven và Sonate Ánh Trăng
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
Một kiếp người,
Một phím đàn long…

9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…

10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…

Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…

11.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…

Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...

12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...

Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...

Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...

13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…

14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...

Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...

15.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...

16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...

Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?

17.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...

Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...

18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?

19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...

20.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..

Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?...

21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…

22.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em năm cửa ô –
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó –
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?

Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…

23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…

Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…

24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…

25.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…
(Phan Vũ - 12/1972)

Saturday, June 09, 2007

Đôi khi cũng chỉ cần như vậy thôi


(Ảnh: Bằng Lăng )

Nếu có thể đưa tay cho em nắm

Ta cùng nhau đi suốt cuộc đời

Chẳng phải tình nhân chẳng thành bè bạn

Anh là anh , em là em thôi



Xin phép bạn Hiền và bạn của bạn Hiền là Tracy Lê cho kid copy lại bài thơ này vì thấy hay quá

Đôi lúc cũng chỉ cần như vậy thôi!!!

***

P/S: Nhưng mà rốt cuộc thì chẳng có gì là mãi mãi, chẳng có gì hoàn hảo và trong sáng như thế

'Cause nothin' lasts forever

And we both know hearts can change

Wednesday, April 25, 2007

Một chút tháng tư

Tháng tư về gọi mùa dâng ngút mắt
Lá me bay chấp chới những nỗi buồn
Chiều thành phố chở bờ nhớ, bờ thương
Nghe chao lòng tuổi bỏ mùa vui

Ngang trường học em nghiêng áo trắng
Gót vô tư ríu rít những con đưừơng
Ngày xưa ấy cũng là tôi, áo trắng
Sao bây giờ nắng ngả màu thương

Và lại đến tháng tư về hoa phưựơng
Bông đầu tiên tôi hái để hộc bàn
Kỷ niệm bỗng khuất chìm đâu mất
Con ve đầu mùa cất tiếng than van

Khắc khoải hằn rêu phong ngày tháng cũ
Bong bóng mây ngơ ngẩn xếp đầy trời
Những sắc màu thi nhau trốn biệt
Vòng tay êm xa lắm học trò ơi

Tháng tư nhé giọng ru hời rất khẽ
Những gương ngoan nhớ lắm những tóc thề
Tháng tư ngày xưa con trai con gái
Phố học trò rong ruổi những vòng xe...

Tháng 4 rồi, tự ru mình trong kỷ niệm của ngày xưa đi học. Quãng thời gian này năm cuối cấp, chép không biêt bao nhiêu là thơ vào lưu bút, những bài thơ chia tay - ra trường người nhớ, người quên. Rồi tất cả cũng sẽ quên mà thôi!

Như mình giờ đây, đã quên tên tác giả rồi, chỉ nhớ chép lại từ báo HHT. Thôi thì ghi lại bài thơ trước khi quên nốt...

Saturday, March 17, 2007

Khám phá

KHÁM PHÁ

Em là nắng, là mưa hay là gió
Là ánh trăng hay đốm lửa đêm sao
Là cỏ thơm hay lộc non mới nở
Mà bỗng dưng anh ngào ngạt hoa đào

Nắng bỡ ngỡ rớt buồn trên mái tóc
Sợi mai xưa lấp lánh chút tà huy
Mưa lặng lẽ lối về ôm mộng cũ
Ngọt môi anh cắn vỡ trái xuân thì

Bờ cỏ thơm còn xanh xao viễn xứ
Lời trăm năm chưa nói được vài câu
Nghe lộc non tràn đêm câu tình tự
Tiếng yêu em rạo rực nước chân cầu

Về góp lại từng hạt mưa hạt nắng
Hạt lửa sao cùng cọng cỏ trăng đầy
Em nhật nguyệt giấu mình mơn mởn nở
Để hồn anh say khướt cả đêm nay

(Mạc Phương Đình - tập Lời ru đời)

Vô tình search ra bài thơ này trên mạng, thích nhất câu "Nghe lộc non tràn đêm câu tình tự..." - Đẹp và có hồn!

Saturday, February 10, 2007

Tiếng Việt

"Cái còn lại khi tất cả những cái khác bị quên đi, cái vẫn thiếu khi người ta đã học tất cả - đó chính là văn hoá" (Edouard Herriot).

Và trong văn hoá, cái đầu tiên phải kể đến, đó chính là tiếng nói dân tộc.

Nhân thể đang làm tiểu luận về vấn đề này, post lên đây một bài thơ mà tôi rất thích. Tôi thích bài thơ này của Lưu Quang Vũ, không phải vì một thứ tự hào ích kỷ mà vì một tình yêu thật sự với tiếng Việt (trong khi vẫn mong muốn học giỏi tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung Quốc và một số thứ tiếng khác - nếu có thể, hehe )!

TIẾNG VIỆT

Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi,
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

"Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt"
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.

Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

... Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu?

Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
Trời xanh quá, môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi, tiếng Việt ân tình!

Saturday, January 27, 2007

Tưởng tượng


Chỉ một nụ cười lơ đãng
Đôi khi ấm cả mùa đông
Chỉ một lần tên được gọi
Đôi khi ngủ vẫn giật mình

Chỉ một lời khen bất chợt
Mấy ngày chưa hết bâng khuâng
Chỉ một tia nhìn trách cứ
Bao đêm dằn vặt riêng mình

Chỉ một tiếng buông vô nghĩa
Ngỡ nhiều ẩn ý bên trong
Chỉ một lần chung lối bước
Ngỡ đâu hai phía đồng lòng

Chỉ một người thôi, chỉ một
Vẻ gì trăm mối vu vơ
Thà thế còn hơn biết được
"Người ta" rất đỗi tình cờ

Bài thơ này, chỉ nhớ tiêu đề chứ không nhớ của ai nữa. Ngày xưa, cái ngày giàu trí tưởng bở ấy, rất thích...

Tuesday, January 09, 2007

Vô lý


Cũng chẳng biết vì đâu mà khóc
Khi anh đi qua không kịp thấy mình
Bước vội vã có điều gì phía trước
Có điều gì mà không phải là em?

Nỗi mủi lòng cứ thế ngập trong tim
Không biết gió cứ ào lên từng đợt
Cũng chẳng biết vì sao mình không tan thành nước
Chảy ngược chiều đường anh...
***


Mình ghét cảm giác này, cảm giác bị chi phối quá nhiều bởi một người, và không tập trung được vào việc gì cả!

Wednesday, November 29, 2006

Trong tim em một nỗi buồn


(Bài hát trong truyện thơ Tên cướp biển)

��� Trong tim em một nỗi buồn nào đấy

��� Cô đơn đang ngủ, bao giờ
��� Nghe tiếng đập trái tim anh, cũng dậy
��� Để rồi rơi hẫng trong mơ

��� �� �� �� �� Một tia sáng trong lòng em đang sống
��� �� �� �� �� Mong manh lặng lẽ vô hình
��� �� �� �� �� Nhưng bóng tối của buồn đau thất vọng
��� �� �� �� �� Không làm nó tắt vì anh

Đôi khi bước qua mồ em hãy nhớ
Thương em chôn dưới đất mềm
Em chỉ sợ, một điều em chỉ sợ:
Anh đã hoàn toàn quên em

��� � �� ��� � Trước khi chết em xin hãy nhớ
��� � �� ��� � Cho em chỉ một lần này
��� ���� ��� � Một giọt lệ lên khối tình đau khổ
��� � �� ��� � Để bù em khóc hôm nay...

��� �� �� �� �� �� �� �� �� � (Byron - Thái Bá Tân dịch)