Status

Be happy, my dear!
Showing posts with label Sống chậm. Show all posts
Showing posts with label Sống chậm. Show all posts

Monday, January 27, 2020

Mong một năm mới!



“Khai máy” đầu xuân… Vốn đã định sẽ viết gì đó cho năm mới trong đêm Giao thừa, nhưng có lẽ cảm xúc chưa “tới độ” để tung chăn vùng dậy. Có chút gì đó đã phôi phai trong Giao thừa, không còn cảm thấy cái không khí thiêng liêng tinh khôi của ngày đầu năm. Mới biết, những việc nho nhỏ và sân si đời thường làm mình mòn đi biết bao nhiêu. Cần lấy lại ước mơ, cũng như hồi sinh chính mình qua năm tháng! Giống như cây đến kì thay lá, hay thậm chí cần chặt bỏ những cành cỗi để đâm chồi ra lộc non. 
Mình đã ít “cảm thấy”, ít đọc và ít viết đi nhiều! Mỗi ngày, dường như phần lớn đều trôi qua trong khoảng dao động của thứ thời gian biểu tự mặc định, ngoại trừ những chuyến đi. Luôn là “cần phải làm cái này, cần phải làm cái kia…”, vẫn chưa thể “cần dừng lại cái này, cần bớt làm điều kia…”. Phần lớn quyết định đưa ra không còn “phi lý trí” nữa, chẳng biết thế là tốt hơn hay tệ đi, vì có vẻ như quyết định khi mình đã “cảm thấy” thật sâu luôn là quyết định cuối cùng của mình, lòng vòng thế nào rồi cũng quay lại con đường đó cho dù khó khăn hơn. Hay là ta đang tự mua dây buộc mình? Cứ thích trói mình trong mớ bòng bong cân lên đặt xuống? Sống đơn giản đâu phải dễ đâu! 
Năm nay cũng tự thấy chút hài lòng với bản thân vì đã dấn thêm chút chút trên quá trình thực hành sống đơn giản (chưa tới mức tối giản), nhưng còn xa mới tới được “khiêm tốn, thành thật, tĩnh lặng và yêu người”. Mình không đọc bất kì cuốn sách hay bài viết nào về lối sống tối giản, mà vì đó là nhu cầu tự thân. Ngày càng cảm thấy cuộc đời phù phiếm, những thứ vật chất mình cần thực ra rất ít, trong khi yêu thương bao nhiêu cũng chưa đủ. Mình không cảm thấy chạnh lòng khi ai đó so đo những “mốc” thành công với tuổi của mình. Sao vẫn còn ở nhà thuê? Sao vẫn đi xe đạp? Sao không trang điểm và ăn diện? Sao…? Thì sao? Mình luôn ngưỡng mộ những người đẹp và thành đạt, nhưng chỉ đơn giản là không cảm thấy nó hợp với mình. Mình không cảm thấy vui, thoải mái, hạnh phúc trong những hình ảnh xa hoa, sang chảnh thì hà cớ gì phải ép mình gượng vui. 
Lan man cũng chỉ để tự nhắc: năm nay mình thật sự muốn mình VUI - KHOẺ - TRẺ - ĐẸP như câu nói đùa mà thật trên Facebook. Đi ít hơn, dừng lại nhiều hơn để có được quyết định “so deep” cho chính mình nhé! 

(Ảnh chụp trong một xưởng nghệ thuật nhỏ tại Trung tâm Nghệ thuật Cộng đồng Cao Hùng - Đài Loan)


Sunday, July 03, 2016

!

có gì đáng kể đâu
mà hồn ta thác lũ
mưa đã trút nhẹ lòng
chỉ còn ta vần vũ

Thursday, February 11, 2016

"Mùa thu của cây dương" - Yêu thương thôi chưa đủ!


Khai xuân đi nói chuyện mùa thu, kể cũng hơi trái khoáy. Nhưng cuốn sách đầu tiên tôi đọc năm nay thực sự đã mang lại cho tôi thêm một bài học nữa về tình yêu thương con người, thứ mà đầu năm hay cuối năm, đầu đời hay cuối đời cũng đều quan trọng cả.

Lơ đãng lướt qua danh mục sách của Tiki, tôi vô tình chọn "Mùa thu của cây dương" hoàn toàn chỉ vì cái... bìa bắt mắt. Ban đầu có chút thất vọng, vì tên sách là thế nhưng nhân vật chính chả phải cây dương nào cả, cái cây chỉ như một ẩn dụ lơ lửng trong sách mà thôi. Nhưng giữa đống sách nằm lăn lóc trên giá chờ đọc, cuốn này có vẻ... mỏng nhất nên tôi thường giở ra đọc trước khi ngủ. Kể ra thì nửa đầu cuốn sách đọc khá chật vật, mỗi hôm vài trang, phần vì bận mờ mắt cả ngày, đến giờ ngủ chỉ muốn ngủ, phần vì truyện này giống nhiều tác phẩm khác của Nhật mà tôi từng đọc, cứ na ná nhau với một nhịp điệu thong thả, chậm rãi, nội dung thì nhuốm đầy màu sắc nội tâm. À, nó khiến tôi tự dưng liên tưởng đến một nước Nhật "lão hóa", kiệm lời, khó tính và sâu sắc. Nhất là câu chuyện lại xoay quanh nhân vật chính là cô bé nhạy cảm và một bà cụ già. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu chỉ kể về cô bé Chiaki mất bố khi mới lên sáu, phải trải qua khủng hoảng gần như một mình vì mẹ cô trốn vào nỗi đau riêng, nhờ có bà cụ và những tháng ngày sống ở trang viên Cây Dương mà cô đã tìm lại được niềm vui sống...

Thế nhưng, hành trình nội tâm của Chiaki mới là điều đáng nói. Trên con đường đó, mỗi nhân vật xuất hiện đều có những số phận khác nhau, kì lạ, mà quen thuộc, như thể ta vẫn gặp những con người đó, đâu đó rất thực trong cuộc đời này. Một bác hàng xóm cô đơn, sống bên cạnh một cô gái già cũng cô đơn, với một bà cụ đơn độc, và hai mẹ con côi cút, cùng với cây dương lẻ bóng. Ờ thì hình như, các thể loại cô đơn, bây giờ ta gặp đầy rẫy trong đời!

Càng đọc về cuối, câu chuyện càng cuốn hút, và cái kết bất ngờ trong những trang cuối cùng của cuốn sách khiến tôi bàng hoàng! Hóa ra, hành trình hai mươi năm trải nghiệm và khám phá nội tâm của nhân vật chính từ lúc còn thơ bé đến lúc đã là một phụ nữ từng trải vẫn chưa đủ để cô trưởng thành. Hóa ra, chừng ấy tháng năm vẫn chưa đủ để cô biết được sự thật về tình yêu thương sâu thẳm của người mẹ và lòng nhân hậu của bà cụ mà cô ngỡ như đã hiểu rất rõ. Đến tận lúc bà cụ qua đời, và mẹ đã không còn bên cạnh, Chiaki mới hiểu được nỗi đau mà mẹ âm thầm mang chịu, và nguồn cơn của những khoảng cách không thể lấp đầy, cũng như ngộ ra rằng cái bà cụ quái gở ngày nào thực ra là một người đáng kính, lặng lẽ gom nhặt những lá thư gửi người quá cố để hóa giải nỗi đau của người đang sống. Cô bé Chiaki đã lớn ngày nào đã nhận ra ý nghĩa của cuộc đời: "Chắc chắn, những ngày tươi đẹp sẽ lại tới. Bởi vì: tôi còn sống." Tôi cũng nhận ra rằng: chỉ yêu thương thôi chưa bao giờ là đủ, cần phải nuôi dưỡng nó để sống mỗi ngày thật tươi đẹp, nói với những người ta yêu rằng ta yêu họ bằng lời nói, bằng hành động, cũng như không vì mất đi thứ ta yêu thương mà quên đi cuộc sống này. 

Chiaki đã may mắn gặp được bà cụ, còn tôi, rất may là đã vô tình chọn mua cuốn sách này :) Nó quả thực là "một cái nhìn sắc sảo về nỗi đau mỗi người phải gánh chịu cũng như những điều tuyệt vời họ có thể đón nhận khi lớn lên" (Publishers Weekly).

Tái bút:
Nhân tiện, bây giờ tôi mới nhận ra là hình như trong những cuốn sách đã đọc, chỉ có bọn nhóc và các ông bà già là những người biết lắng nghe cuộc sống và dừng lại nhìn ngắm thế giới xung quanh. Cái bọn mới lớn và những người tự cho mình đã trưởng thành cứ mải mê tìm kiếm cái "TÔI" - selft-concept, self-identifying, self-esteem, self-awareness... đại loại thế, mà đôi khi giật mình nhận ra mình đã bỏ lỡ những thứ quan trọng hơn trong đời.

Nếu ai thích đọc cuốn này, tôi nghĩ chắc sẽ thích luôn cuốn "Khu vườn mùa hạ" cũng của Kazumi Yumoto - cùng một mô-típ nhưng nhẹ nhàng và tươi sáng hơn! Đọc cuốn đó, sẽ thấy tim mình ấm áp!


Theo thói xấu do showbiz tạo ra, tôi đang mong đợi Kazumi Yumoto viết một bộ combo "bốn mùa"!

Friday, January 22, 2016

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu


Em mệt rồi không nói nổi lời yêu?
Cứ giấu mãi điều gì sau mắt thẳm
Mặc cho tôi với cuộc tình mê đắm
Thề non cao rồi lại đến sông dài

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Những chuyện cũ cũng không còn muốn nhắc
Quá khứ em là những chiều yên lặng
Tôi ngồi nghe tiếng rạn tim mình

Em mệt rồi không nói nổi lời yêu
Sợ hứa điều gì rồi sau này quên mất?
Sợ không thành, rồi lòng em dằn vặt
Sợ hẹn thề như sóng sợ xa khơi?

Nên tôi ngồi đong đếm lại tôi
Liệu có phải mình đầu môi chót lưỡi?
Rồi có thể ngày mai mùa thay màu nắng mới
Tôi nói gì với tình cũ trùng khơi?

Đời sẽ nhìn tôi như một tên phản phúc
Không biết yêu thương những thứ đã nuôi mình
(Tình yêu ấy đã gọi tôi thức dậy
Bay lên trời cùng với niềm tin)

Tôi sẽ phải đi lang thang cuối đất cùng trời
Như gã Do Thái bị chúa Trời xử phạt
Và kí ức sẽ chém tôi nhiều nhát
Những lời yêu sẽ đóng băng trên môi

Những viễn cảnh kinh hoàng nào có thể cản ngăn tôi
Nói lời yêu em
Như mãi là đầu-tiên-và-duy-nhất?
Em mệt rồi, thôi để mình tôi
Tôi sẽ yêu em gấp đôi, ba hay bốn lần đáng-ra-tôi-phải
Quá khứ nào cũng thành chuyện thiêng liêng
Em cứ giữ những điều em cần lại…

(Nguyễn Thiên Ngân)

Thursday, December 03, 2015

Đoản khúc


Wednesday, January 07, 2015

Hy vọng

Hy vọng là âm thanh của sự lặng im
Từ trong đất, nảy hạt mầm xanh biếc
Đừng biến mất, cũng đừng lớn lên quá vội
Lắng nhựa từ đất
Đọng khí từ trời
Nhận hơi ấm từ người
Để đủ yêu thương, cho đủ ngọt bùi


Bình yên nhé, chờ một ngày nắng ấm!

Tuesday, July 05, 2011

Mưa

Mưa lúc nào cũng lạ, nhất là mưa hè. Đến và đi chẳng bao giờ báo trước. Có khi cả ngày vần vũ chẳng buông nổi lấy một giọt mưa; có khi đột ngột xối xả, dằn dỗi quất từng ngọn nước vào mặt người đi đường - giống như một đứa trẻ bỗng dưng tủi thân òa khóc…
Nhưng mưa lúc nào cũng lành. Dù là những cơn sấm đầu mùa tháng ba gọi đắng lên măng cho đến những cơn mưa bão cay nghiệt tháng chín, rốt cuộc mưa sẽ mang nước về gột rửa bụi bặm và tiếp sức cho mạch sống. Mưa phá hủy nhiều thứ nhưng còn hàn gắn nhiều hơn. Sau cơn mưa, trời lại sáng, vạn vật lại dồi dào sinh lực, trở nên óng ả, tinh tươm. Cái nắng lúc ấy cũng trở nên quý giá hơn, nhờ mưa!
Rồi một ngày, thành phố chìm nghỉm trong cơn mưa bất ngờ. Xe cộ và cả con người đều trở nên nhỏ bé trong biển nước. Anh đã cõng tôi qua đoạn đường ấy, đưa tôi về với ấm áp, chở che. Kỷ niệm ngọt ngào như thể mới hôm qua thôi nước mắt tôi còn nóng hổi lăn xuống vai anh…

Giống như mưa, nỗi buồn cũng thường đến bất ngờ, không báo động. Nhưng không giống như mưa, qua đi để lại sự mát lành, nỗi buồn để lại sẹo rất lâu, rất lâu.

(Photo by Hà Anh)

Monday, December 15, 2008

Quê nội


Tôi yêu quê bằng thứ tình yêu viển vông của người không sinh ra và lớn lên ở đó, nhưng vấn vít mãi không thể lìa. Tôi nhớ những đêm hai bố con chạy xe không về quê, trên con đê hun hút vắng lạnh. Đường toàn sỏi đá với ổ gà, ổ voi, xóc lộng óc, tâm trí non nớt của tôi tưởng tượng ra không biết bao nỗi ám ảnh đang rập rờn ngoài kia, trên những cánh đồng im tối. Thế rồi bỗng nhiên trong màn sương đêm mờ lạnh, bóng cây đa đầu làng lừng lững hiện ra. Lòng trùng xuống, nhẹ cả người, thế là về tới nhà rồi.

Vẫn còn nhớ “Giếng đầu làng vừa trong vừa mát…”. Vẫn còn nhớ vườn táo xanh mướt, rộng rinh, trĩu quả. Vẫn còn nhớ những ngõ nhỏ quanh co, đi mãi mới tới nhà ông bà, bao năm qua giờ vẫn thế, sặc mùi rơm rạ và phân bò ngai ngái. Vẫn còn nhớ ngôi nhà năm gian của ông, với bể nước mưa rộng rinh, với cây rơm to đánh đống, với dáng bà nội lưng còng chạy ra tận cổng đón cháu. Chao ôi là quê hương… Nhớ quay quắt!

Càng nhớ hơn khi ngày càng thấy quê nội không còn giống như trước nữa. Đường làng đã bê tông hóa, xe máy phóng vèo vèo, trẻ con biết “chơi chat”, nhà ngói đã biến thành nhà xây, thím tôi đã thay bếp rơm bằng bếp ga… Và cây đa, cây đa bình yên của tôi năm nào giờ phủ đầy bụi mỗi lần xe ô tô chạy ầm ầm qua con đê. Cỏ ở đê chẳng còn xanh nữa. Chẳng còn như cái đêm rằm hôm nào, mấy chị em nằm vắt chân chữ ngũ trên bờ đê, vừa ngắm trăng vừa hít hà hương sen cuối hạ từ ao đình. Lúc ấy sao mà thương, mà yêu quê!

Lẽ ra bây giờ phải mừng mới phải…

Sunday, June 22, 2008

Nếu như...


Nếu thu nhân loại toàn thế giới xuống thành một làng nhỏ có 100 người, ta sẽ có một cái làng như sau :
- 57 người châu Á
- 21 người châu Âu
- 14 người châu Mỹ (Nam Mỹ và Bắc Mỹ)
- 8 người châu Phi

- Sẽ có 52 phụ nữ
- 48 đàn ông

- 70 người da màu
- 30 người da trắng

- 6 người sẽ sở hữu 59% tổng tài sản của làng, và cả 6 người đều là người Mỹ.
- 80 người sẽ ko có nhà ở tử tế
- 70 người mù chữ
- 50 người sẽ ko được ăn no
- 1 người sẽ chết
- 2 người sẽ được sinh ra
- 1 người có máy tính
- 1 (chỉ có 1 người) có trình độ Đại học trở lên.


Nếu nhìn Thế giới dưới góc độ như thế này ta sẽ thấy rằng chúng ta, những con người, cần sự thông cảm, đoàn kết, sự nhân ái và trí thức đến mức nào !

- Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn được ăn mặc tử tế, bạn có 1 mái nhà và 1 cái giường êm ấm, bạn giàu có hơn 75% nhân loại.

- Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, tiền trong ví và 1 ít xu lẻ trong túi quần, bạn đã thuộc 8% no đủ của toàn Thế giới.

- Nếu sáng nay bạn thức dậy khoẻ mạnh, nghĩa là bạn hạnh phúc hơn 1 triệu người rồi đấy, những người không sống được đến tuần sau.

- Nếu bạn chưa bao giờ trải qua chiến tranh hay sự cô độc trong những phòng giam của nhà tù , nếu bạn chưa phải hấp hối vì đói và khát, bạn hạnh phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên Thế giới này.

Nếu bạn đọc những dòng chữ này, bạn sẽ hạnh phúc gấp 2 lần vì :
- Có ai đó nghĩ đến bạn
- Bạn ko nằm trong số 3,8 tỷ người mù chữ
- Bạn có máy tính


Và hãy nhớ rằng, bạn là một phần của Thế giới.

(Vừa uống cà phê sáng nên đầu óc toàn nghĩ chuyện to tát...

Bài này mình copy từ trang nào cũng không nhớ nữa, ai biết thì bổ sung nguồn giúp nhé )



(* Ảnh:
punctualityrules.com)

Sunday, August 26, 2007

Một bông hồng cho mùa Vu Lan


Trước đây thì tôi không gọi ngày Rằm tháng bảy như thế. Nơi tôi sống, mọi người vẫn gọi đó là ngày Xá tội vong nhân – ngày để tưởng nhớ và để tha thứ cho những người đã khuất. Mẹ sẽ đi chợ từ rất sớm, mua sẵn hương hoa, một con gà và mấy túi bỏng ngô. Rồi cũng lại là mẹ, đi làm về là tất bật lao vào nấu nướng, sắp mâm cơm cho bố cúng ông bà tổ tiên. Tôi lớn đùng rồi mà chẳng giúp gì được cho mẹ, cứ mở to mắt háo hức nhìn, rồi háo hức theo bố ra vườn vẩy cháo loãng với bỏng ngô lên khắp các ngọn cỏ lá cây - giây phút ấy, tôi thấy thiêng liêng kì diệu lắm. Bố bảo làm như vậy để các vong hồn lang thang bớt lạnh lẽo. Họ là những người thác oan, linh hồn còn vương vấn chưa chịu rời bỏ cõi đời này. Họ cũng là những người mà lúc sống đã gây ra nhiều tội lỗi, khi chết phải bị xiềng xích dưới địa ngục, mỗi năm chỉ có một lần được trở về trần gian, được xá tội mà ăn Rằm. Thế nên tôi cứ mong mẹ nấu cháo thật nhiều, để tôi vẩy kín cả vườn. Tôi sợ lỡ mình bỏ sót một ai…

Nghĩ lại thấy người Việt mình thật lạ: tha thứ cho người sống đã đành, còn tha thứ cả cho người chết nữa! Chẳng phải đã có câu “nghĩa tử là nghĩa tận” rồi đó sao mà con người vẫn còn áy náy lo xá tội cho hồn ma? Mới hay tấm lòng ông bà mình thật bao dung, thương người biết bao. Cần chi phải đốt bao nhiêu là vàng mã, nào là xe máy giấy, ô tô giấy, nhà lầu giấy… Bát cháo loãng là điều cảm động nhất mà tôi hiểu được về ngày Rằm!

Lớn hơn một chút, tôi biết thêm một cái tên khác của ngày Rằm tháng bảy, và không chỉ là một ngày, đó là cả một mùa để báo hiếu mẹ cha – mùa Vu Lan. Không sống trong Nam cũng không theo đạo Phật nên tôi chưa thể cảm hết không khí của một mùa báo hiếu, nhưng những gì đọc được khiến tôi yêu quý thêm nhiều ngày Rằm đặc biệt này. Trong mùa Vu Lan, những người con không còn cha hoặc mẹ sẽ được cài lên ngực một bông hoa trắng, nếu ai đó còn mẹ sẽ được cài một bông hoa hồng…

Mùa Vu Lan trong tôi luôn ngập tràn một không khí tĩnh lặng đầy hương thơm. Tôi thích tĩnh tâm để suy tư về sự sống – chết, về những người đã không còn hiện hữu trong cuộc đời mình. Và đôi khi, chỉ để cảm thấy may mắn rằng mình vẫn được cài lên áo một bông hồng đỏ…


* Ảnh: Dana on Flickr

Monday, August 06, 2007

Closed book


Mình mới học được một từ: “closed book” – một người hay vật nào đó mà ta mù tịt, không thể hiểu hay đoán biết được.

Thực ra, từ này đã có trong từ điển, nhưng mình chẳng bao giờ nhớ được từ mới nếu không sử dụng nó, cũng như chắc là phải lâu lâu nữa mình mới biết đến từ này nếu chị P không vô tình kể cho mình nghe: thầy giáo của chị, thầy Howard được bạn bè gọi là “closed book”.

Mình mới gặp thầy Howard một lần thôi, thấy thầy là một người rất lịch lãm và thân thiện (ảnh thầy Howard đấy, rất tiếc ảnh chụp trong tiệm ăn, thiếu sáng và bị nhoè, hic ). Trong bữa tối hôm ấy, thầy và chị P cùng mình nói rất nhiều chuyện, thầy hay cười và hay pha trò rất vui. Ấy thế mà, bạn bè thầy lại gọi thầy là “closed book”.

Chuyện này thì có gì là to tát nhỉ? Ừ, đó là chuyện nhỏ, nhưng lại khiến mình suy nghĩ, vì dường như, mình cũng đang ngày càng biến thành một người như thế - một “quyển sách đóng”.

Mình hay cười, hay trêu đùa mọi người, hay cáu gắt ỏm tỏi, hay chạy nhảy lăng xăng, hay tỏ ra vớ vẩn và con nít – một cách rất tự nhiên thôi, chẳng phải cố ý gì. Bởi vì mình ngày càng không thích nói nhiều, không thích phán xét, không thích bày tỏ các quan điểm hay triết lí và không thích tranh luận như ngày xưa nữa. Mình giữ riêng những ý kiến của mình và sẽ không nói ra nếu biết nói ra sẽ chẳng thay đổi được gì. Mình cố gắng chấp nhận người khác nhiều hơn, cố gắng không “cải tạo” họ. Nhưng cùng với điều đó, có phải mình đang đánh mất chính mình hay không?

Bạn bè thường chỉ hiểu phía nào đó trong thứ tính cách hỗn độn của mình. Mình đang ngày càng chìm xuống phía sau cái vẻ mặt hớn hở tươi cười. Rõ ràng mình cảm thấy thoải mái hơn khi cô độc. Trở thành một “quyển sách đóng” có tốt hơn không?

Friday, April 20, 2007

Chúc mừng sinh nhật bố


Con biết là bố sẽ chẳng bao giờ biết tới và đọc blog này cả. Nhưng con vẫn muốn chúc mừng sinh nhật bố, muốn rằng những giờ phút đầu tiên của ngày này được đắm mình trong những suy tư về bố của con...

Con nhớ lại cái lần con dẫn bố vào một quán Internet và hướng dẫn cách... lập nick Yahoo messenger cho bố - con thấy bố đứng lóng ngóng gõ phím máy tính, và việc ghi nhớ các thao tác sử dụng YM đối với bố dường như rất khó khăn, và đôi lúc bố ngại ngùng nhìn đám trẻ con xung quanh đang vừa chơi game vừa nhìn bố một cách hiếu kì. Tại sao bố lại phải cố gắng như thế? Bố bảo vì bố thấy mình chẳng biết gì về Internet cả, bố muốn bắt đầu, và bố muốn học cả chat nữa. Tất nhiên là sau đó bố chẳng bao giờ chat cả, có lẽ đó là một trong số hiếm hoi những điều bố không làm được trước mặt con. Nhưng câu chuyện nhỏ nhặt ấy luôn khiến con xúc động mỗi lần nhớ lại, và bố biết đấy, bố vẫn luôn là thần tượng của con - như những ngày con còn nhỏ...

Hồi đó, ai cũng bảo con là bản sao của bố, con giống bố từ ngoại hình tới tính cách, tới cách con cầm bút viết hay cách con ăn cơm... Có lẽ đó là một phần lí do bố cưng chiều con! Trong gia đình, con luôn có được một địa vị ưu ái vô hình trong mắt bố. Bố giữ con bên mình, cho con đi khắp nơi theo xe của bố và nói với con những điều sâu sắc về cuộc đời. Bố kiên nhẫn trả lời hết các câu hỏi không ngừng của con: "Bố ơi, tại sao..." và cùng con ngồi hàng giờ để nuôi dưỡng trí tưởng tượng thơ trẻ. Con tự hào về bố vô cùng!

Nhưng mặc dù được bố cưng chiều, con vẫn cảm thấy rõ ràng nỗi buồn lặng lẽ của bố vì con là con gái, và em con cũng là con gái. Điều đó giống như một khối đá đè nặng lên trái tim của con vậy. Nhiều đêm con khóc, cả trong lúc ăn cơm cũng có thể cúi mặt vào bát cơm khóc mà không ai biết chỉ vì một câu nói nào đó như một viên sỏi chất thêm vào khối nặng trong lòng con. Con lớn lên với một mặc cảm giấu kín và mọi nỗ lực chỉ là để mình không thua kém bất cứ một "thằng" con trai nào, để bố có thể tự hào về con. Sau này, con hiểu, đó chỉ là nỗi tủi thân ngây thơ của trẻ nhỏ mà thôi, thế mà con vẫn ôm giữ nó cho đến tận khi con đã lớn...

Con ngưỡng mộ tính độc lập và quyết đoán của bố, nhưng chính vì con giống bố quá, con cũng độc lập, khắt khe và đôi lúc thành bảo thủ. Cộng thêm cái tính bướng bỉnh càng ngày càng rõ rệt, con thành ra mâu thuẫn với bố. Con chống lại "đế chế" của bố trong gia đình, chống lại những cơn nóng giận của bố, chống lại cả những định kiến của bố về cuộc sống. Mẹ thì hiền và cam chịu, còn con thì không. Con muốn thoát ra khỏi "tầm phủ sóng" của bố, muốn biến thành một người hoàn toàn khác nhưng con không nhận ra rằng bố là người có ảnh hưởng lớn nhất đối với con. Khi con chống lại bố, con thấy như đang chống lại chính con. Đã có lần con khiến bố khóc, điều đó đối với con cũng nặng nề và tổn thương vô cùng.

Từ khi đi học xa nhà, con hiểu thêm nhiều điều, con hiểu thêm về bố và về con. Con có thể ngồi yên lặng hàng giờ để xem bố hì hục sửa nồi cơm điện hay tra thêm dầu vào cái quạt, hoặc là sung sướng nấu một nồi cơm "trên sống dưới khê" cho bố ăn. Những giờ phút ấy thật ngắn ngủi, vì bố không ở lại Hà Nội lâu được và lần nào trông thấy bố đi ra khỏi ngõ, con cũng khóc. Những lúc ấy, con tự hỏi "sao ngày xưa con lại cãi bố làm gì?"...

Thế mà trong những năm học đại học, năm nào con cũng "quên" sinh nhật bố. Thật là buồn. Tháng tư thường là lúc con mải mê với các bài nghiên cứu khoa học và niên luận, và vô số các mối quan tâm hời hợt khác của tuổi trẻ, con không quên sinh nhật bố nhưng thường gọi điện về quá muộn, khi mà bố đã nghĩ "chắc con bé quên rồi"! Nhưng năm nay, con đã đợi ngày này, bố ạ...

Người ta nói: "Đứng trước cha mẹ như đứng trước biển" - với con điều này chẳng có gì là trừu tượng hay bay bổng cả. Nó đơn giản như mỗi lần con nghĩ về bố, con có thể nghĩ mãi, không bao giờ hết được, và cũng không thể nào viết hết được...

Friday, April 13, 2007

6 lời nói dối phổ biến nhất


1. Sorry I'm late, darling. I had to work late at the office.
2. I couldn't get here earlier - the bus was late.
3. You sent it last month? I never received it!
4. I'm going to give up. Tomorrow. Next week. Soon.
5. You can trust me. I always keep a secret.
6. Thank you. That was the best meal we've ever had.

Trên đây là 6 lời nói dối phổ biến nhất của người Anh, do một tạp chí của Anh điều tra và kết luận.

Thế còn 6 lời nói dối phổ biến nhất của người Việt?
...

Chắc trong đó sẽ có 2 câu giống với người Anh là "Tin anh đi, anh sẽ bỏ (rượu, thuốc lá....)" + "Anh bận họp ở cơ quan nên sẽ về nhà muộn" và 1 câu khác "Anh hứa sẽ đến đúng giờ!"

Thursday, February 22, 2007

Mồng Một Tết


Trời đã Tết, khói xanh mờ bụi nước
Góc vườn em hoa mận đã đơm khuy
Lòng như đất lặng thầm mơ dấu guốc
Cỏ thanh thiên hoa trắng đợi em về… (*)

Khai bút đầu năm… Muốn viết một cái gì đó trong sáng, tĩnh lặng và thơm tho như buổi sáng mồng Một! Như buổi sáng ấy, khi mở mắt ra, ý nghĩ đầu tiên ập tới là: Năm mới rồi! Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới! Có phải mình đang mơ không nhỉ? Quay đầu sang bên, thấy em Mèo cười híc híc, “Nhợn con ơi, mừng tuổi em đi!” – Ôi, ôi, năm mới thật rồi!.

Nhớ lại những đêm giao thừa đã qua, rất giống nhau, như thế nào nhỉ: từ 9 giờ bắt đầu lượn lờ ngoài đường với 6 pigs, cả nhóm sẽ ngồi trong 1 quán nước nào đó, lại trà và cà phê, một ly rượu ngọt môi hương vị ngày cuối năm. Gần 12 giờ, 6 con ỉn lăn ra đường, hoà vào đám đông leo lên đồi Thanh Niên - từ đây, có thể thấy toàn cảnh phố núi đêm giao thừa, lung linh trong màn sương và ánh đèn lấp lánh, và nếu có pháo hoa, sẽ cảm thấy bông pháo hoa rất gần, nở bung muôn vàn tia sáng ngay trên đầu mình. Trong lúc ấy, mình muốn ước, mình đã ước…

Thế rồi tất cả đều háo hức xuống đường hái lộc, mình thường hái một cành lộc bé tí teo thôi, để cây còn lớn, và háo hức mang cành lộc xanh tươi xông thẳng vào nhà, bắt tay bố - hỉ hả tuôn bài chúc mừng năm mới với “gia chủ”... Bố đứng trước bàn thờ, lầm rầm khấn vái những gì, những gì ấy, còn hai chị em mình thì chạy ra trước sân, thấy bầu trời cao thoáng, không khí mát lạnh, lòng trào dâng một niềm vui tinh khôi! Năm mới rồi! Hai chị em muốn nhảy, muốn hét to lên câu ấy. A, mình tự dưng còn muốn làm thơ nữa, năm nào cũng muốn khai bút bằng một bài thơ nhưng chỉ nghĩ được hai từ đầu tiên Mùa xuân… Ừ, mùa xuân thì sao nhỉ? Mùa xuân…chẳng sao cả! Đến đó thì tịt ngóm, hihi… Mùi hương trầm thơm ngát tràn lan không khí. Đó là khoảnh khắc mình thích nhất của Tết, thích nhất, thích nhất, thích nhất…

Bố xua hai cô “cách cách” đi ngủ, và bao giờ cũng để hai bao lì xì dưới gối hai chị em. Mặc dù lớn rồi, vẫn thích được bố mừng tuổi, thích giả vờ nhắm mắt đi ngủ, đợi bố đặt bao lì xì dưới gối xong rồi mới yên tâm ngủ ngon…

Năm nay không có pháo hoa, không đi hái lộc với 6 pigs, điện thoại bị nghẽn mạng, không gọi được, cũng không gửi tin nhắn được. Nhưng vẫn còn nguyên trong lòng niềm vui ngây thơ của buổi sáng đầu năm, khi cuộc sống thật mới, thật đẹp với hai chữ BẮT ĐẦU


(*) Thơ này không bít của ai, không hiểu sao mình lại có được, và nhớ, và thích…

(**) Ảnh của sonlam (photo.vn)

Wednesday, November 29, 2006

Mùa đông


(Nhớ mùa đông phố núi!!! Nhớ mẹ! Lục ra bài viết từ lâu lắm, từ giáng sinh năm 2000…)


Đêm!

Có tiếng gì lao xao trên mái nhà. Gió! Gió về. Đột ngột và khác lạ. Nghe rõ cả tiếng lá đêm chạm nhẹ nhàng xuống mái tôn. Gió ồn ào bứt từng vốc lá ném ra xa rồi lẩn đi rất nhanh. Cứ từng đợt, từng đợt. Chỉ còn lại những tiếng vọng xa xăm nghe như hơi thở mùa đang dội về…

Mùa rét của năm đã bắt đầu như thế…

Nhưng mẹ bao giờ cũng thức dậy trước mùa đông. Khi cái rét mới chỉ là luồng hơi mát ùa về từ trên núi, hãy còn êm êm, dịu dịu vây quanh giấc ngủ con. Mẹ lặng im nhóm lửa, nấu cơm sáng. Mùi thơm của hạt nếp chín bay lên vương vất toả quanh nhà. Con tỉnh giấc, hít đầy lồng ngực mùi thơm, cứ ngỡ đó là hương mùa đông vừa theo gió bay vào…

Sáng!

Con đường tới trường ngập trong sương, trắng xoá và tê buốt. Những bóng người lặn ngụp trong sương, lúc ẩn lúc hiện, nhạt nhoà như ảo ảnh. Tóc con bết những giọt sương lấp lánh, mười đầu ngón tay tím bầm vì rét. Gió thọc sâu vào tay áo, luồn vào cổ làm bật ra những tiếng xuýt xoa không ngừng. Chao ôi là rét!

Nhưng con thích mùa đông!

Bọn con gái xúng xính trong những cái áo rét đủ màu to tướng, những chiếc khăn len bay bay phấp phới, má đứa nào cũng hồng hồng. Tự dưng thấy chúng xinh xinh, đáng yêu quá! Bàn ghế kê sát vào nhau để bạn bè thủ thỉ những chuyện không đâu và chốc chốc lại có tiếng cười rúc rích ở một góc lớp. Có lẽ cái rét làm con người cần nhau và gần nhau hơn…

Con thích nhất là những ngày sương mù dày đặc, lạ chưa, đó cũng lại là những ngày có nắng. Cái nắng hiếm hoi giữa chuỗi ngày rét buốt không đủ để ấm nhưng đủ cho sương tan. Những cánh đồng ứ đầy sương từ đêm tối, giờ trông như những mảng khói bốc lên nghi ngút. Chỉ một lát nữa thôi, đám ruộng chỉ còn trơ gốc rạ kia sẽ vỡ tung ra vì tiếng cười non trẻ, bọn trẻ con sẽ túa ra như một bầy kiến, rồi túm tụm lại bên một cái bếp lò đào cạnh bờ ruộng, hít hà hơi ấm sặc mùi khói của rơm ẩm đang cháy. Có khi trong bếp còn có cả vài củ khoai nữa. Mùi khoai nướng mới thơm làm sao. Thế nào những khuôn mặt bầu bĩnh kia lát nữa cũng sẽ đen nhẻm đen nhem vì dính vỏ khoai cháy cho mà xem. Vậy nhưng chỉ khi nào ăn ở ngoài đồng với lũ bạn thì mới thấy vui. Tiếng bọn trẻ con cười vang cả cánh đồng. Ngày xưa, … con cũng là một trong những đứa trẻ ấy…

Mà thật lạ, những con suối mùa đông nước lại trong xanh và hiền lắm, soi rõ cả những viên sỏi nằm ngoan dưới đáy. Con mải mê tìm những hòn đá cuội lóng lánh, xếp hình lâu đài cao thật cao. Con mải mê cười trong thế giới cổ tích của riêng con. Những tiếng cười như viên sỏi chạm vào mặt nước khiến những con sóng nhỏ tròn xoe cứ lan ra, lan xa mãi.

Còn biết bao nhiêu kỷ niệm về mùa đông con không nhớ hết. Con cất vào hộp diêm của riêng con, mỗi khi buồn lại thắp lên một que diêm bé nhỏ để sưởi ấm lòng mình. Con vẫn yêu mùa đông.

Dù…

Mùa đông, tay mẹ nẻ nhiều. Những vết nẻ ngoằn ngoèo chạy trên tay mẹ, ứa ra dòng máu đỏ đau nhói.

Mùa đông, bố lái xe đi xa trên những con đường mịt mù sương muối. Con ước gì con là mặt trăng soi đường cho xe bố đi!...

Mùa đông, vườn cây của ông ngoại bị sương làm hỏng cả. Bà ngoại lại đau lưng mỗi khi gió thổi về.

Mùa đông. Có những đêm con nhìn qua cửa sổ, thấy bên kia nhà mình, những người nhà bệnh nhân nghèo không có giường ngủ nằm lay lắt dưới ngọn đèn ngoài cổng bệnh viện. Họ không có áo ấm như con…

Con nghĩ đến bạn con sáng sớm phải gánh rau – gánh sương - đi bán ngoài chợ, đến ông bà, và bố, và mẹ, và họ… Và con khóc. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, con vẫn yêu mùa đông.

Ngày con sinh ra là một ngày cuối đông mưa phùn gió bấc. Bố không dám đặt con xuống giường vì sợ con lạnh, bố cứ thế bế con trên đôi tay mỏi rã rời. Nếu không có mùa đông, con sẽ chẳng bao giờ hiểu được... Tính con cũng như mùa đông, lạnh! Mùa đông cho con sự đồng cảm. Và vì ngàn lẻ tình yêu khác, con vẫn yêu mùa đông!

Đêm nay là đêm giáng sinh cuối cùng của thiên niên kỷ. Với con, giáng sinh đơn giản là một ngày mùa đông, một ngày đông đặc biệt để nhớ và để yêu. Ngoài kia, có tiếng gì khe khẽ lại dội về. Sương! Đúng là sương thật! Sương lặng lẽ dạt dào từ trên đỉnh núi tràn về. Cái thung lũng nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa những dãy núi càng trở nên nhỏ bé hơn. Chỉ có sương cứ dềnh lên mãi. Nhìn từ trên cao, thị xã mình như một nụ hoa ăm ắp sương. Con có cảm giác như đang đi giữa bồng bềnh kỷ niệm. Những buổi leo núi sáng, ngợp thở trong thung lũng sương, những tối đứng trên đỉnh đèo gió thốc, khuôn mặt bạn bè quây quần bên con…

Monday, November 20, 2006

Chúc mừng ngày Nhà giáo Việt Nam


Ngày 20-11…

20-11 đến bao giờ cũng làm lòng mình nôn nao… Phải, nó đã từng là một phần của mình, cho dù mình chưa bao giờ chịu thừa nhận điều đó và cho dù sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nữa…

�Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành một giáo viên, điều đó vô lí và xa vời quá. Còn nhớ thuở mười tám bước chân vào cổng trường Sư phạm đã khóc ròng! Mỗi lần nhìn thấy khoảng liễu thiết tha bên trường Quốc gia lại đứng khóc lặng cả người. Ao ước có một điều kì diệu xảy ra… Bây giờ mới thấy ngày đó thật ngây thơ và đáng trách, vì mình đã không có trách nhiệm với sự lựa chọn của chính mình. Dù sao, cái thuở ấy, hai từ “đại học” còn to tát lắm, và không học trường mình thích dường như là nỗi dằn vặt lớn nhất trong suốt những năm học sau này.

�… Dù sao, năm tháng cũng qua đi, mình cũng đã có gần 6 năm học trong trường Sư Phạm, và quanh đi quẩn lại thì cái thì hiện tại tiếp diễn của mình vẫn đang được tiếp tục chia ở dưới mái trường này. Bạn bè cùng lớp đều đã, đang và sẽ là thầy, cô giáo, chỉ có mình đi riêng một con đường, chẳng biết rồi sẽ đi về đâu? Kể ra, nhìn chúng nó rạng rỡ trong ngày này cũng thấy ngậm ngùi…

�Cái nhà mình ở có 10 người thì có tới 1, 2, 3, 4, 5, 6 người là cô giáo và 1 người sắp thành cô giáo. Mấy hôm nay bước chân về nhà nghe tiếng “cô cô, con con” ríu rít cũng thấy xôn xao lạ lùng! Nhớ học trò cũ, những học sinh mà mình chỉ được dạy vài tiết ngắn ngủi trong hai kì thực tập. Nhớ cái lớp cá biệt đã làm cô giáo thực tập khóc nức nở trên bảng, nhớ gương mặt buồn buồn sớm tư lự và bất cần của “em”, nhớ “em” hay cười động viên cô mỗi lần cô run run đứng trên bảng, nhớ “em” thường giơ đồng hồ nhắc cô giáo đang mải mê sắp “cháy giáo án”… Ký ức về lần thực tập đầu tiên để lại một vết buồn khôn nguôi trong lòng, nhưng dù sao, cô sẽ luôn nhớ về “em” và mong em đừng lạc bước. Không biết bây giờ em sao rồi? Giá như thời gian quay trở lại, cô sẽ cố gắng làm một điều gì đó vì em…

�Bây giờ, mình chơi vơi…

�Dù thế nào thì cũng tự viết cho mình nhân ngày 20-11, riêng tặng một cô giáo đã… mất dạy!

Nhớ có một lần, mình nói với Maria rằng hôm nay là ngày Nhà giáo Việt Nam và mình sẽ đến thăm các thầy cô của mình, Maria đã nói rằng ở Hà Lan và Mĩ không có ngày này(?), rằng đây là một điều đáng tự hào của người Việt Nam.

Ừ, mình cũng thấy hơi hơi tự hào…

Thursday, November 09, 2006

Cổ tích


…Vượt qua khu rừng rậm bao quanh lâu đài, qua đám cây móc nhức nhối, qua những bụi gai dữ tợn cào xé da thịt, qua những đám dây leo rối bời, anh gần như kiệt sức, tơi tả, rã rời. Nhưng kia, anh đã nhìn thấy nàng, nàng đang ngủ giữa bụi hồng gai, đẹp hơn cả thiên thần.

Anh cúi xuống, run rẩy đặt lên môi nàng một nụ hôn…

Giây phút ấy với anh là vô tận!

Nàng mở mắt, ngỡ ngàng… Thốt nhiên, đôi lông mày nhíu lại, gương mặt tuyệt đẹp nhăn nhó:

- Tại sao anh lại làm thế? Tôi đang mơ một giấc mơ tuyệt vời: hoàng tử của tôi bước ra từ hào quang lộng lẫy và đến đánh thức tôi, chàng đẹp chứ không rách rưới như anh…

Rồi nàng lại nhắm mắt, nuôi dưỡng giấc mộng trăm năm về chàng hoàng tử hiện ra trong ánh sáng. Chỉ có điều, nàng thảng thốt nhận ra, từ đó, trong giấc mơ, hoàng tử luôn mang gương mặt của anh. Còn anh thì không bao giờ trở lại…

Saturday, October 14, 2006

Ẩn ức...


Ẩn ức là hai từ duy nhất tôi nhớ về cái gọi là “phân tâm học”. Chắc lão tổ của ngành phân tâm học – Freud - sẽ buồn lắm nếu ông có thể sống lại mà nghe được những điều này. Nhưng thôi, xác suất để Freud sống lại bằng 0, mà xác suất để ông ghé thăm cái blog này còn nhỏ hơn nữa, ^.^, vậy nên thú thực là tôi chẳng còn nhớ gì về môn học khổ đau này ngoài cái từ này… Mà cách tôi hiểu “ẩn ức” cũng chẳng có trong bất cứ từ điển nào, ẩn ức – là nỗi ức bị ẩn, thế thôi, ha ha… (Ôi, thầy giáo dạy môn Hán Nôm và môn Từ vựng của mình mà nghe được thì… *_^)

Hôm nay, nỗi ức chế dồn nén trong suốt những ngày qua đã dâng tới đỉnh điểm, tôi đã phải chịu đựng quá nhiều, thần kinh luôn căng lên như một sợi dây đàn để cố giữ cho mình tỉnh táo, tỉnh táo để làm việc và chạy đua với thời gian… Cho đến sáng nay, dây đàn vụt đứt! Bỗng dưng một sự việc ngoài dự kiến xảy ra và cuộc đời tan hoang trong nỗi thất vọng vô cùng. Cũng có thể nói là tôi vui, vui lạ lùng, nhẹ nhõm như người tù khổ sai mệt mỏi bỗng nhiên ngã xuống cỏ xanh mênh mông, mặc kệ đời…

Bạn bè ngạc nhiên kêu lên “bó tay” vì ai cũng nghĩ mình sẽ tức giận, sẽ than thở và làm ầm lên như cần phải thế. Nhưng để làm gì khi không thể vớt lại thời gian trôi qua tay? Ai đã từng mang nặng những ẩn ức dồn nén suốt một thời gian dài chắc cũng như tôi, buông xuôi…

Đại ca gọi đi uống rượu giải sầu, thì rượu. Sáu nàng hùng dũng vào Hồng Hạc tửu lầu (nghe oai !) uống và cười sập cả quán. Có điều, như mọi lần khác, tôi nhận ra mình chưa bao giờ say thực sự, càng uống - buồn càng dài và sâu…

Nhớ chị, tối nay chị đã đi rồi, chị vẫn hay đọc lại câu thơ trong phim: “Rượu đây ta ca hát, đời người được mấy chốc…”. Sao em uống mà không thể quên hở chị ơi?

*

*�� *

����������� Hình như, từ nhỏ tôi đã là người giỏi che giấu nỗi buồn của mình, rất hay khóc thầm và không cười được thành tiếng ngay cả khi vui nhất. Điều gì vậy, điều gì nhỏ nhoi đã đem đi niềm vui của tôi những ngày xưa bé bỏng? Tôi sống gần như khép kín trong thế giới riêng đầy ắp ưu tư trong khi bè bạn nô đùa ngoài kia hồn nhiên tận hưởng một tuổi thơ đích thực. Bố mẹ không biết, tôi không biết tại sao hàng đêm nước mắt cứ lăn dài trong giấc mơ tôi. Tôi xem phim “Hồng lâu mộng” ghét nhất nhân vật Lâm Đại Ngọc vì Đại Ngọc quá yếu đuối, gặp chuyện gì cũng khóc thương; nhưng mà rồi tôi nghiệm thấy mình cũng có cái gì đó không ổn, đôi khi cũng thấy mình đang khóc nỗi sầu thương vô cớ vô duyên. Người ta gọi như thế là “hâm”, có lẽ thế thật!

Sai lầm lớn nhất trong đời tôi là đã học chuyên văn khiến cho cái sự hâm nó càng cao độ (cá nhân nhé, không bóng gió gì các bác yêu văn, học văn và viết văn đâu đấy…). Cấp II: chuyên văn – sai lầm nhỏ; cấp III: đã định sang chuyên Anh mà rồi mẹ khuyên thế nào lại học văn – sai lầm lớn; đại học: vẫn học văn (ngu thế không biết) – sai lầm không thể chấp nhận được; cao học: vẫn tiếp tục ngu, dù đã chuyển sang học Ngôn ngữ… Văn chương làm tôi mệt mỏi và sợ hãi, luôn luôn, tôi cảm thấy nghẹt thở và bị vây hãm bởi thế giới ám ảnh của số phận những kiếp người. Chính vì thế mà tôi thích truyện của Kafka – tràn đầy ám ảnh và nỗi bi quan thống thiết về nhân sinh. Những ẩn ức thuở ấu thơ ùa về siết chặt tâm trí, mong manh, nhưng mãnh liệt, cuốn tôi vào vòng xoáy của suy tư miên man. Có ai đã từng sống trong cảm giác vừa yêu vừa sợ một điều gì đó chưa? Tôi sợ hãi văn chương nhưng chưa bao giờ thoát khỏi vòng vây của nó, mỗi khi trốn chạy thì lại có sợi dây vô hình kéo tôi trở lại. Từ bao giờ, tôi đã buộc mình vào cái sự viết lách (chưa được gọi là văn chương, vì những thứ ngớ ngẩn tôi viết thì văn chương quái gì), vui viết, buồn viết, nghĩ nhiều quá không nói được với ai: viết… Viết là một nhu cầu tự thân của tôi…

����������� Truyện “Hồng lâu mộng” có đoạn nói rằng đời người có một loại người như Bảo Ngọc, như Đại Ngọc… có thiên bẩm nhưng rốt cuộc sẽ chẳng dùng vào đâu, rốt cuộc tự mang cái án phong lưu vận vào mình… (không nhớ nữa, đọc lâu quá rồi). Đoạn này ám ảnh tôi mãi. Được thêm ông thầy dạy môn Văn học Trung Quốc năm thứ nhất đã đe bọn sinh viên chúng tôi là “Đừng làm thiên tài, chỉ làm người giỏi thôi; giữa thiên tài và người điên chỉ cách nhau một sợi tóc!”. Có lẽ ông thầy quá sợ những vụ sinh viên khoa văn giữa trời mưa cứ đứng ôm cột điện mà hát rống lên, hoặc mỗi lúc chiều về lại có kẻ leo lên nóc nhà ký túc rên rỉ “Và từng thu chết, từng thu chết…”, hay giật gân hơn nữa là vụ chàng cầm dao giết người yêu để lại câu nói lưu truyền hậu thế: “ta phải giết nàng để bảo vệ tình yêu của hai ta như Othello giết Desdemona” (kịch “Othello” – W.Shakespeare)… Tôi chẳng say văn đến thế, tôi không có đủ thiên bẩm để mà lo sợ cái án phong lưu, cũng chẳng lo “nghiệp” văn chương vì chưa bao giờ ảo tưởng mình sẽ trở thành một nhà văn; chẳng qua, tôi mệt mỏi với những ám ảnh dày vò mình, mệt mỏi vì phải viết để giải thoát, mệt mỏi vì không sống trọn vẹn như mọi người…

Biết rằng loại người như mình chỉ tự làm đau mình, mà vẫn cứ leo lét cháy một cái “tôi” ngấm ngầm bất trị. “Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã” đó tôi ơi…

-----------------------------------------------

Hứa rằng đây sẽ là lần cuối cùng tôi “đào bới” chính mình…

Wednesday, September 20, 2006

Một nỗi buồn nhỏ...


Blog bây giờ không còn xa lạ nữa, người người viết blog, và trong nhật ký online của mình, người ta có quyền viết tất cả những gì họ nghĩ và cảm thấy. Cớ sao lại đem blog của một người ra làm trò đùa?

Đừng nói với tôi rằng đó chỉ là trò vui, tôi thấy nó gần như một sự xúc phạm. Bản thân tôi là người dễ bị tổn thương, và tin rằng đã là con người thì ai cũng thế. Bạn nghĩ gì khi mà sự riêng tư và những tình cảm đẹp đẽ của bạn bị đem ra public và rêu rao khắp nơi như một xì căng đan nội bộ?

Tôi đoán là bạn có thể biện minh thế này khi “tuyên truyền” về blog đó: bạn không có ý gì xấu cả, bạn chỉ thấy lạ vì chưa bao giờ “khổ chủ” của blog thể hiện tình cảm như trong những dòng đã viết và bạn muốn mọi người biết điều ấy. Nhưng tôi nghĩ rằng bạn đã dập tắt cảm xúc của người ta ngay từ những dòng đầu tiên viết blog. Nếu tôi là người ấy, không hiểu bao lâu nữa tôi mới tiếp tục viết những dòng tiếp theo…

Ngày hôm nay, cả công ty xôn xao gửi cho nhau một link blog, tôi thấy buồn. Một nỗi buồn nhỏ….

Con người ta đôi khi thật là nhẫn tâm, dù cố tình hay không…

Saturday, September 16, 2006

Cam? thu*c'


Mới đây, nhân một ngày gió mát, con em gái nổi hứng xui tôi viết bài cho mục “Cảm thức” trên báo Hoa học trò 2! và dồn cho tôi đọc một đống báo 2! để “lấy cảm hứng”. Miễn bàn đến tính khả thi của đề nghị đó, tôi chỉ chợt nghĩ rằng, đã lâu lắm rồi tôi không đọc Hoa học trò.

Bây giờ mở tờ 2! ra cứ như ăn phải món kẹo rởm ấy, nhìn thì màu mè đẹp mắt nhưng chẳng có vị gì, có bài còn làm ta phải nhăn mặt. Không hẳn tất cả các bài đều dở, tôi vẫn thích những bài gắn liền với nhịp sống trẻ, những gương mặt đại diện cho trí tuệ và tài năng Việt Nam; nhưng phải nhận rằng số bài hay thật quá ít ỏi. Tìm mỏi mắt không ra một bài thơ học trò, trong khi dày đặc những quảng cáo, thời trang, các thú chơi được giới trẻ coi là “hot”, là “sành điệu”… Những thông tin ấy, chỉ hấp dẫn đối với một bộ phận giới trẻ thành thị, trong khi bao nhiêu phần trăm dân số nước mình còn làm nông nghiệp? bao nhiêu phần trăm thanh niên nước mình có thể xài Ipod, online thường xuyên, hoặc dùng những đồ vật trong “Top 10 for teen” trên báo 2! mới ra gần đây: ví thêu, túi handmade, khuyên tai thêu (Ebay), Thắt lưng Miss Sixty, bộ mỹ phẩm Pupa, đồng hồ Duracell , ống cắm bút xí ngầu và bút gắn hình thú gỗ, cắm nến trang trí, khung tranh dễ thương và thêm một quyển “Cánh buồm đỏ thắm”!!! Đó là hành trang của một người trẻ ngày nay?

HHT2! có vẻ như đã “quên” mất một bộ phận không nhỏ 8x của nước mình vẫn còn đang lam lũ ngoài đồng, nghèo đói và thất học!

Còn nhớ, Mr. Chánh Văn đã từng giải thích về sự thay đổi của HHT, đại ý là: cũng giống như người ta mới cắt tóc dài thành tóc ngắn, ban đầu nhìn chưa quen… Nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn không quen nổi, mà dường như, càng lúc càng thấy xa lạ…

Những ai từng đọc Hoa học trò ngày xưa có lẽ cũng như tôi, tiếc nuối những trang viết trong sáng và đẹp đẽ, đậm chất học trò. Tôi nhớ những cây bút “vang bóng một thời”, Bình Nguyên Trang, Chu Minh Vũ, Trang Hạ, Hoàng Anh Tú, Chu Thu Hằng, Đàm Huy Đông, Phạm Trung Kiên, Bùi Chí Vinh, nhiều lắm, không nhớ hết… Có rất nhiều truyện ngắn hay nhưng không hiểu sao lại nhớ nhất truyện “Hình như” của Nguyễn Đình Hoà. Hình như có, mà hình như không, rung động mong manh trong tâm hồn người mới lớn, trộm nhìn người ta rồi chợt thở dài.… Nhưng “em thấy không, tất cả đã xa rồi, trong tiếng thở của thời gian rất khẽ…”

Em gái tôi - độc giả trung thành của HHT2! bảo: “em mua 2! chỉ vì trình bày đẹp và có nhiều… cơ hội quà tặng”. Vì thế 2! vẫn có lượng độc giả đông đảo còn độc giả thì có được cái mình cần. Tôi thành kiến với HHT mới chăng? Hoặc là vì tôi đã già cỗi rồi? Dù sao thì cán cân thế hệ 8x cũng đã nghiêng về phía cuối, 1988 hoặc 1989 và sang dần 9x rồi. Tôi sắp thuộc về ngày hôm qua? Có thể…