Status

Be happy, my dear!
Showing posts with label Nhảm. Show all posts
Showing posts with label Nhảm. Show all posts

Sunday, July 03, 2016

!

có gì đáng kể đâu
mà hồn ta thác lũ
mưa đã trút nhẹ lòng
chỉ còn ta vần vũ

Thursday, June 09, 2016

Unnamed sadness


Thursday, December 03, 2015

Đoản khúc


Thursday, November 05, 2015

...

Số phận quả thực là kết quả của sự lựa chọn chứ không hề do tiền định. Chỉ có điều, con người không biết được hết trước các phương án để mà cân nhắc, suy xét cho sự lựa chọn của mình. Hoặc là đinh ninh hai năm rõ mười rằng mình đã chọn điều tốt nhất, đúng đắn nhất, phù hợp nhất. Hoặc là nhắm mắt mà chọn bừa lấy một phương án nào đó, hên xui! Thà là như thế, để có một quyết định cho rồi. Nhưng cuộc đời trớ trêu cứ bắt ta phải liên tục chọn lựa. Kể cả lúc ta đã mỏi mệt rã rời...

Đến bao giờ mới thôi tự hỏi: Tại sao? Tại sao lại như thế? Xét cho cùng, mọi thứ đều chỉ là tương đối thôi. Bao giờ mới thực sự buông bỏ mọi thứ để tâm được an trú?

Monday, April 13, 2009

Thơ tình trong ngăn cặp

(Ảnh: Việt báo)

Lớp 12 Văn - Anh của chúng tôi ngày ấy có
26 vịt giời, đứa nào cũng tinh nghịch chứ không dịu dàng như con gái lớp văn vốn thế. Mỗi năm học, lớp tôi lại gây ra một vụ động trời nào đấy để "được" gặp thầy hiệu trưởng và "bêu gương" trước toàn trường. Bây giờ mà ngồi liệt kê kỷ niệm những ngày đi học, có lẽ tôi phải viết được một cuốn "trường thiên tiểu thuyết" vô cùng hấp dẫn. Tuy nhiên, tháng ngày trôi rất nhanh, chưa kịp ghi chép lại một mẩu nào của cuốn tiểu thuyết ấy thì đã tới ngày chia tay tuổi học trò. Bỗng dưng mà cả lớp thành thi sĩ, chuyền tay nhau lưu bút kín đặc những thơ. Bây giờ, đọc lại những bài thơ ấy thấy mình thật "buồn cười", thật "sến", vừa sướt mướt nỗi niềm chia tay, vừa hồn nhiên đón nhận mùa xuân mới, lại vừa pha chút vẻ buồn thương thất tình kiểu học trò... Nhưng những ai tuổi 18 dạt dào cảm xúc hẳn sẽ hiểu cho chúng tôi.
Chép lại ở đây đôi bài thơ của bạn bè mà tôi còn giữ được, cho dù cũng chỉ "để gió cuốn đi"...
*
TUỔI PHƯỢNG HỒNG(Nguyễn Hương Giang)
Có một ngày, trời chẳng biếc xanh. Cái nắng vàng rực của mùa hè đã hiện lên thành cổ tích. Trong lòng chợt buồn.
Rồi mưa đầu mùa, mỏng manh như rây hạt. Những giọt nước lung linh nép vào phiến đá, ngơ ngác nhìn nhau. Cô học trò cuối cấp thấy mình xao động, nhặt lá vàng ép khung trời kỷ niệm thơ ngây. Ngày mai nhé, chúng ta sẽ bay xa, những vùng đất đang đợi ta lên đường khám phá. Thuyền Kiều của thầy cô cho chúng ta dũng khí, cho chúng ta đôi cánh trắng lung linh của những thiên thần. Cậu trò nhỏ nhìn qua khung cửa, chợt nao lòng vì một nụ cười tươi. Bím tóc ơi! Nhớ lắm những ngày xưa!... Và còn gì khi mỗi chúng ta chia tay dĩ vãng? Cây phượng cuối sân trường li ti sắc đỏ, để một lúc nào rực cháy những niềm thương, đốt cháy mùa hè nóng bỏng những tiếng ve. Ta sẽ chẳng là mưa, để giông bão về bâng khuâng phố cũ. Ta chỉ là lung linh giọt nhớ, kỷ niệm buồn thoáng qua day dứt tâm hồn.
Hạ về cho phượng hồng những cánh mỏng manh, những điều ta giữ chẳng thành câu thơ. Từ rày ta chẳng ngẩn ngơ, và ta cũng hết làm thơ... sân trường.

NƠI BẮT ĐẦU NỖI NHỚ
(Bùi Thanh Nhàn)

Hãy trả lại em những tháng năm yêu dấu
Thuở ngày xưa khi cắp sách đến trường

Tinh nghịch, hồn nhiên và tâm hồn mơ mộng

Cùng trang sách hồng chưa cạn những niềm thương


Đừng đem hạ về gieo cho mắt vấn vương

Màu hạ cuối nhuộm sầu bao kỷ niệm

12 năm trôi qua, nào ai có biết

Để giờ đây bùi ngùi - giây phút sắp chia tay


Nắng vẫn hồng, chim vẫn hót sớm nay

Chỉ có lớp học lặng im không muốn nói

Lưu bút trao nhau, ánh mắt nhìn bối rối

Chẳng thể nào ghi được - nỗi nhớ quá mênh mang
Có cô bé nào đứng mãi cuối hành lang
Tay cố hứng hết hạt mưa ngoài cửa lớp

Ôi đời học trò như cơn mưa bất chợt

Nhưng lắng lại trong mỗi người là ký ức khó phai phôi


"Riêng một thời cho màu phượng cháy thôi"

Bạn đừng khóc và đừng buồn như thế

Dẫu cuộc đời là mênh mông sóng bể
Sẽ có nơi dừng cho mình gặp lại nhau.



NỖI NIỀM GỬI LẠI
(Nguyễn Thị Hạnh)
Tôi sợ ngày tôi phải xa nơi đây
Xa mái trường, thầy cô và bè bạn

Xa những tháng ngày tôi yêu vô hạn

Những tháng ngày hóa máu đỏ trong tim...


Tháng ba - trời xanh thăm thẳm

Tháng ba - mưa buồn xa vắng

Vẫn nụ cười trên đôi môi thắm

Nhưng giấu bao nỗi niềm chan chứa yêu thương

Lũ học trò sợ phải xa mái trường

Thuở bồng bột thần tiên và thương yêu biết mấy


Tháng ba - trong ánh mắt thầy cô

Không giấu nổi tình yêu cùng lo âu khắc khoải

Lớp học trò sẽ ra đi và để lại

Trong thầy cô bao nỗi nhớ niềm yêu


Vẫn biết ngày mai xa mái trường

Những giận hờn bè bạn

Bài giảng từ thầy cô
Những kỷ niệm buồn vui đều đẹp

Sẽ theo tôi trên mỗi bước đường đời


Nhưng:

Phượng ơi đừng vội đỏ
Ve ơi đừng râm ran

Và bạn ơi đừng khóc
Thời gian ơi đừng trôi

Để còn mãi một tháng ba

Cho tất cả lũ học trò cuối cấp!



XUÂN VỀ TRÊN BẢN
(Nguyễn Thanh Huyền)
Cây cối tốt tươi trước trời xuân
Chim chóc hát ca chốn dương trần

Kìa bác đa già vừa tỉnh giấc

Rung rinh cành lá đón chào xuân

Năm nay xuân đến từ trên núi

Lướt nhẹ cánh mềm xuống bản em

Đem theo hơi ấm từ đâu tới

Có phải từ nơi đất mẹ hiền?

Văng vẳng tiếng khèn dội núi vao
Sắc xuân tô điểm áo hoa đào
Gái trai say đắm vui ngày hội
Câu hát giao duyên thật ngọt ngào

Ta đã nghe chim hót gọi xuân
Tiếng hát trong veo đến tuyệt trần
Ban đua nhau nở khoe sắc thắm
Mai vàng tách nụ điểm trời xuân.

XUÂN VỀ
(Nguyễn Lan Hương)
Gió xuân lùa trong ngõ nhỏ
Vậy là mùa xuân đã về
Bầu trời vừa thay áo mới
Sắc xanh pha hồng đẹp ghê!


Nắng xuân bừng lên ngày mới
Đất trời nhuộm một màu xuân Hoa đào trong vườn nở thắm Chúm chím má hồng bồ quân.

XUÂN SANG
(Nguyễn Hương Giang)
Cô mùa xuân thức giấc
Pháo hoa nở khắp trời

Mưa xuân bay lất phất
Cây khô đang nảy chồi

Hoa đào cười chúm chím

E ấp cánh môi hồng
Để ngày mai rực nở
Trong nhà thành pháo bông


VÔ ĐỀ
(Lê Vũ Hà)


Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em đi tìm ai trong cánh chim? Xuân về giữa một dòng sông trắng
Là trắng sương mù hay áo em?
MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
(Phạm Ngọc)
Đi xa rồi anh có biết hay không?

Hoa dạ lý vẫn rụng đầy ngõ nhỏ
Em gom lại cánh hoa tàn một thuở

Để đêm về thao thức trong hương

Cánh phượng hồng mắt em mãi tơ vương

Đợi một chiều anh quay về đường vắng
Vòng xe đạp quay đi trong chiều nắng Rồi quay về trong những ánh sao rơi

Từ đây em xin gửi lại khoảng trời

Tuổi thơ em với bao nhiêu mộng ước Em đứng thẳng, rướn mình lên phía trước
Bỏ lại sau mình chiếc lá khắc tên anh


KHÔNG ĐỀ
(Dương Thiên Hương)
Nhện giăng tơ, đêm giăng nỗi nhớ
Nhớ cồn cào, nỗi nhớ về anh

Khung trời nào một khoảng nhớ mong manh
Em chờ đợi bóng hình người yêu dấu


KHOẢNG TRỜI
(Hà Kim)

Có khoảng trời trong veo trong mắt em
Anh chợt đến thắp xanh ngàn tia nắng
Giọt sương nào giấu lời yêu thầm lặng
Em nghiêng lòng trong mắt tím hoa mua

Có khoảng trời trong vắt những giọt mưa
Mùa giao mùa xôn xao trong mắt lá
Em gặp anh có gì đâu mà lạ
Sao cả xuân hồng cũng bối rối nhìn em?

Có khoảng trời trong giấc mơ Lọ Lem
Hoàng tử đến đón em vào cổ tích
Anh là Hoàng tử nhé? Để giấc mơ thành sự thật
Tim em hồng trong sắc tím hoa mua...


Thursday, March 26, 2009

Bài thơ tháng 6

Nắng rọi vào những chấn song sáng nay
Đánh thức em dậy cùng nỗi nhớ
Tháng 6 sao mà dài!
Em đếm từng hơi thở qua đi

Em đợi đến mòn cả những hoài nghi
Buổi chiều nhởn nhơ đi qua nhìn em đầy khiêu khích
Em ngẩng cao đầu,
Và rồi... bật khóc
Anh không gọi điện cho em...

Kết thúc một ngày bằng sự lặng im trong đêm
Mưa!
Mưa!
Mưa!
...

Sự im lặng dỗ dành em:
Nín đi,
mai đợi tiếp...

(Phương Hà)


Ảnh: Garden of Claude Monet in Giverny

Wednesday, March 14, 2007

Cửa sổ




Ô cửa của em
Mở ra lung linh nắng sớm
Tiếng chim sâu trên cành lảnh lót
Khoảng trời xanh mây trắng vẫn bay vào

Ô cửa của em
Lung linh những vì sao
Đêm hè nào lặng im nghe em hát
Những khúc ca không đầu không cuối
Khe khẽ ngập ngừng trên môi em

Ô cửa của em
Chợt một ngày anh đi qua đó
Để lại phía bên kia cửa sổ
Lung linh những lời yêu...

(Ảnh: google image)

Tuesday, January 16, 2007

T - Một chuyện tình lá cải



T đến sớm hơn tôi tưởng. Chẳng gọi gì cả. Im lặng. Đứng tựa lưng vào bức tường cũ kĩ và lơ đãng nhìn ra ngoài đường. Khi tôi vô tình ngó từ tầng 2 xuống, đã nhìn thấy những tia nắng hiếm hoi của mùa đông rọi xuống mặt đường làm bốc lên một làn hơi mỏng đang bao vây hắn; gió hất tung nhè nhẹ mái tóc bồng bềnh của T. Tôi lao xuống nhà, mở cửa ra và lắc lư cái đầu:
- Đồ ngốc! Sao không gọi tớ mở cửa cho?
- Thích thế này.
- Hâm!
T nhăn nhó:
- Sao cứ phải nói chuyện kiểu đó nhỉ? Con gái gì mà…
- Sao nào?
Tôi vênh mặt lên, hùng dũng quay người đi trước nhưng lén bụm miệng cười. Con trai gì mà nhẹ nhàng quá mức, toàn bị mình bắt nạt, ha ha…
T đi quanh phòng, ngó nghiêng từng đồ vật, nhấc lên đặt xuống kể cả cái bút bi hết mực bị tôi cướp trên tay hắn. Lại thở dài.
- H này, tớ làm xong thủ tục rồi. Chắc 2 tuần nữa sẽ qua bên đó học. 4 năm… Lâu quá!
Nhìn cái mặt bí xị của T, tôi làm bộ tỉnh bơ, cười cười:
- Tốt rùi! Thế là tha hồ mà cưa cẩm các em bên đó. Các cụ nói “Cơm Tàu, vợ Nhật” đấy. Gắng mà kiếm một vài cô vợ đảm đang…
T sửng sốt nhìn tôi, như thể chưa bao giờ bị tôi chọc tức kiểu đó (mà thực ra thì điều này rất-đỗi-bình-thường trong những lần nói chuyện giữa hai đứa tôi). Hắn cau mày, dặm mạnh cái cốc xuống bàn. Sợ rồi đây. Tôi chột dạ. Nhưng vẫn chưa thôi trò đùa nghịch của mình:
- Đừng! Vỡ cốc mà T đi mất thì tớ bắt đền sao được?
Tiếng T nhẹ lướt qua: - Hay là T không đi nữa?
Im lặng. Tôi không nói gì, tự nhủ “chắc mình nghe lầm rồi”!

- Tự nhiên muốn ra vườn cải chơi quá H ạ.
- Vườn cải á? Giờ này sợ hoa cải thành hạt cải hết cả rồi, mà phải ra tận ngoài đó, xa quá, lười đi…
- Đi một lần nữa thôi mà, tớ sắp phải xa nó lâu lâu rồi, nhớ lắm…
Tôi phì cười: - Lãng mạn vừa thôi cụ ạ. Mỗi lần đi chơi ra đó, cháu sẽ chụp ảnh gửi cho cụ đỡ nhớ…
T kéo tôi đi thật. Kiên quyết. Đạp xe nữa chứ. Chẳng biết T đi năn nỉ được đứa trẻ con hàng xóm nào cho mượn cái mini thấp lủn xủn. Hâm quá mức. Trời mùa đông mà mồ hôi T đổ ròng ròng. Tôi hơi cáu: “Đã bảo đi xe máy thì không chịu. Ương vừa thôi chứ!” – T quay lại cười hì hì: “Xe máy đi nhanh bỏ xừ, chả nhìn đc cái gì cả. Yên tâm, cả ngày hôm nay tớ free…”. “Free là… miễn phí hả?” – “Ừ, miễn phí, với H thôi…” – “Chẹp, bạn bè thế đấy, lại còn tính phí từng ngày!”
………..
Vườn cải mênh mông hoa vàng giờ đã chuyển sang màu xanh nhợt nhạt của thân cây sắp úa. Những bông cải nở muộn còn sót lại lắt lay. Chúng tôi ngồi trên bờ đê, chân buông xuống vạt cỏ, chẳng ai nói gì nhưng trong lòng cả hai thầm ước thấy lại cái khung cảnh tháng trước. Như mới đây thôi, cả vườn cải vàng rực rỡ dưới nắng mặt trời. Tôi mặc sức chạy nhảy hò hét giữa đám hoa, T lập cập chạy đuổi theo sau (khổ thân!), mặt cũng vàng như hoa cải…

“Qua mất rồi” – T thầm thì. Chúng tôi cứ ngồi như thế, huyên thuyên đủ thứ. T nói tôi không cần ra sân bay tiễn hắn - tay ôm một bó hoa cải vẫy vẫy - như tôi đã phải hứa trong một lần thua cá cược. “Từ giờ tới 2 tuần nữa, T phải đi chào họ hàng và về quê...”. Tôi nháy mắt, cười: “Nghĩa là H không phải nhìn thấy T nữa hả?”. Thở dài. “Ừ, không phải đâu” – “Tạ ơn Chúa!”. Tôi quay đi. Bờ đê xanh mướt cỏ. Hun hút. Con đê sao dài quá, mà lại còn xanh ngắt, chẳng đẹp như màu vàng tôi yêu, xanh quá…

Buổi trưa, T cùng ăn cơm với nhà chú thím tôi trong làng. Thím tôi quý T lắm, cứ gắp cho T lia lịa, để mặt cô cháu gái bí xị. Thím vốn quen với sự nhũng nhiễu của cô cháu rồi, dứ dứ ngón tay vào trán tôi, cười bảo “Còn bé lắm đấy! Rồi lại về chơi với thím suốt cơ mà…”.
T cũng cười:
- Chỉ có cháu là lâu nữa mới được về thăm cô chú, ra đồng, ra vườn cải chơi.
- Ừ, mấy năm nữa học xong lại về. Nhà cô chú thì năm nào cũng trồng nhiều cải lắm…
Tôi buông đũa, chen vào: “Tuần sau cháu lại về thăm thím luôn, từ giờ chả cần T đưa đi…”
….
Buổi chiều, trên đường về, bỗng dưng T hỏi:
- Tuần sau H về nữa à? T không đi được.
- Ừ, không sao, tớ tự đi.
- Năm sau nữa, T cũng không về được… Năm sau nữa nữa…
- Không phải không về được mà chỉ là chưa về được thôi. Hoa cải năm nào chả nở, nhà thím tớ vẫn trồng…
- Ừ, chỉ là chưa về được thôi…

Friday, July 07, 2006

Bài thơ của mùa hè


Mùa hạ thắp lửa hàng hàng
Dọc ngang như bao nỗi nhớ
Em về không là ngọn lửa
Mà thiêu trái tim nồng nàn

Thursday, July 06, 2006

Bài thơ cho K

Một chiếc lá rơi ngang cửa mùa hè
Những vệt nắng ngang qua chiều vội vã
Câu thơ ngang đôi mắt buồn hối hả
Bắt gặp em ngang nỗi nhớ của mình...

Buổi chiều ơi, đừng lặng thinh

Em sợ!
Sự im lặng lại cồn cào gọi nhớ
Đừng ai đi qua nữa
Tiếng bước chân lại gọi tiếng bước chân

Em đã ngang qua cả một tuần

Không anh!
Một mình em!
Vu vơ giữa mùa mưa đầu tiên...

Có thể nào là cuộc sống của em

Khi em lại xa anh nhiều ngày nữa?
Những tiếng chim ban mai và mỗi buổi chiều nhắc rằng em đang rất nhớ
Anh có nghe thấy không anh?...

(Hà Kim, 2002)