Status

Be happy, my dear!

Monday, August 14, 2006

Khoảnh khắc...


Khoảnh khắc quá ngắn ngủi, qua đi thật nhanh trong tích tắc rồi biến mất, như ngôi sao băng, vút đi rồi, chỉ vệt sáng ký ức khi mắt ta ngập đầy ánh sao băng là còn lại, mãi mãi trong tâm hồn…

Ước chi giữ lại được khoảnh khắc, hoặc chỉ cần giữ khoảnh khắc qua chầm chậm chút thôi, mà không thể được…

…Khi viết, tôi thường hay dùng dấu ba chấm… rất nhiều dấu phẩy, và những câu ngắn ngủi rời rạc. Bởi cũng như khoảnh khắc, cuộc đời và nghĩ suy chỉ là những mảnh vỡ, chẳng bao giờ tròn trịa, vẹn lành. Quá khứ đã qua là chuỗi khoảnh khắc cứ đau đáu dọi vào tôi của ngày hôm nay, trong giấc mơ, trong khi tôi đi, tôi đọc, tôi đến trường, tôi làm việc, khi tôi gặp bạn bè, người thân, khi tôi hát, tôi nhìn ai đó, tôi lắng nghe… - khi tôi đang hiện hữu giữa đời này. Và cả ngày hôm nay nữa, ngày hôm nay cũng chỉ là khoảnh khắc của kiếp người dài thật là dài…

…Khoảnh khắc cửa phòng bật mở, hoa hồng đỏ bước đến bên tôi trong buổi tối cô đơn tận cùng… Không ai nhớ đó là ngày gì, chỉ có một người, cũng là người duy nhất tôi muốn nhận được hoa hồng đỏ, nhưng ngay cả người ấy cũng quên rồi, vì khoảnh khắc ngắn ngủi quá và qua đi thật là nhanh… Đêm giao thừa ấm áp, chúng tôi bên nhau dưới muôn vàn bông pháo hoa đang nở trên trời, tôi ước ao nghe được một lời và cứ im lặng chờ đợi . Người ấy cũng sẽ im lặng đi qua tôi, mãi mãi…

…Chỉ còn lại những âm thanh của sự câm lặng dội vào lòng mình…

… Khoảnh khắc tôi nhận ra mình quá lớn trong khoảng không tù túng và chật hẹp xung quanh: căn phòng 1m2 chiều rộng và 1m chiều cao, không đủ để đứng thẳng, mà vẫn phải sống… Tôi khóc, vì một tình bạn đẹp đã như bong bóng tan mất rồi. Người bạn cho tôi sự tự tin yêu đời, một ngày nào đó, gió đã cuốn đi niềm tin ấy… Có những vết thương không bao giờ lành cả - “những vết thương vô ý tự gây nên”, ai đó đã viết thế nhỉ, tôi không nhớ nữa…

…Tôi nhớ khoảnh khắc của buổi chiều mưa ngọt ngào trong công viên, hai đứa chạy mưa te tái, đến lúc tìm được chỗ trú dưới mái hiên chật hẹp đông người, hắn lại bất ngờ lôi tuột tôi ra đi dưới trời mưa, và cởi áo sơ mi cho tôi che đầu… Mặt tôi nóng bừng (chắc không ai nhìn thấy)… Mưa rất nhanh, như một giấc mơ, lướt qua tôi hơi mát ngọt lịm của mùa hè… Tôi nhớ cả buổi tối giá rét mùa đông, trong làn sương lan tràn mát lạnh, người ấy ở bên tôi thật ấm áp và dịu dàng, nói hết chuyện này tới chuyện khác, toàn chuyện vu vơ... Chỉ thế thôi…

… Tôi lại khóc, nhìn thấy bố đi khuất dần con ngõ nhỏ, khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra bố gầy đi nhiều hơn tôi nghĩ…

Làm sao viết hết được những khoảnh khắc trong đời?!!! Nhiều quá, ký ức bây giờ là mảnh vỡ đầy tay. Suy nghĩ thì đi nhanh hơn lời nói, khi tất cả ùa về, tôi không sao viết kịp… Mà trí nhớ của con người thật kì lạ, như hàng vạn đốm sáng, chập chờn thay nhau ẩn hiện…

Một lúc nào đó, đốm sáng khác bùng lên, tôi sẽ viết tiếp…

HN, 14.8.2006

Thursday, August 03, 2006

Này em đã khóc, chiều mưa đỉnh cao, còn gì nữa đâu...


Chiều lại đổ mưa rồi… Mưa lạnh và buồn. Trong lúc này chỉ mong nghe một bài hát duy nhất: “Mưa hồng”.

…Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào
Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên…

Ngay từ nốt đầu tiên mới cất lên, từnhạc đã hoà vào nhau quấn quýt dịu dàng. Và giọng của Khánh Ly vuốt cho âm điệu lên cao “Trời ươm nắng…” rồi thả xuống nhẹ nhàng quá đỗi “cho mây hồng…”. Tôi yêu cái khoảng thả ấy biết bao nhiêu… Như mưa rơi chiều nay không ào ạt, mưa thả giọt nối nhau rơi miên man…

Cửa sổ mở ra một khoảng mưa gần lắm, trông rõ mưa rơi xuống mái gạch rêu làm vỡ tung muôn ngàn giọt nhỏ, trong vắt, lịm đi rồi rơi xuống lòng đường. Bạn gửi cho tôi bài “Mưa hồng” - bật lên nghe và cả căn phòng chìm trong tiếng mưa. Mọi người vẫn làm việc, nhưng tôi không tập trung được nữa. Tôi thuộc về một nơi khác mất rồi…

Tôi biết ơn cái không gian nhỏ nhoi mà tôi ngồi làm việc, chỗ ngồi có cửa sổ, nhỏ thôi nhưng đủ để tôi nhìn thấy khoảng đời bên ngoài, và mỗi khi trong căn phòng chật chội có căng thẳng, khi nhìn đâu cũng thấy những khuôn mặt lầm lì, mệt mỏi, chán nản thì tôi vẫn còn lối thoát:nhìn ra cửa sổ, cây bên đường vẫn xanh…

….Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau

Tôi thích nhất câu “Này em đã khóc, chiều mưa đỉnh cao, còn gì nữa đâu…” và không muốn hát tiếp. “Còn gì nữa đâu…”, thế thôi. Mỗi lần để cái status IM là câu này thì lại có rất nhiều người bỗng dưng nhảy vào hỏi:

- Làm sao thế?

- Có sao đâu… Còn gì nữa đâu…

Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm, gót chân mòn trên phiếm du

Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.

Câu kết thật là thấm thía. Mỗi khi thất vọng về cuộc đời, lại tự nhủ mình rằng “Cuộc đời đó có bao lâu”…

Tuesday, August 01, 2006

Tôi và hắn


Không hiểu sao tôi và hắn lại phải chung sống cùng nhau: 2 con người với vô số những tính cách trái ngược tưởng như chẳng thể dung hoà.

Tôi sôi nổi, vui vẻ, yêu đời, tự tin và nhìn cuộc sống đầy màu xanh hy vọng, ấy thế mà hắn lại trầm lặng và hoài nghi, hắn hoài nghi tất cả kể cả bản thân mình. Hắn làm cho mọi thứ trở nên trầm trọng và xám xịt. Khổ thân bạn bè hắn cũng bị xì trét theo. Tôi không thích như thế. “Cuộc sống có ai hoàn thiện đâu” – tôi tự nhủ và hài lòng với những gì mình đang có. Buồn ư, vậy thì đi gặp bạn bè, đi ăn uống, hát hò, nghịch ngợm, nghe nhạc, xem phim, shopping... một tỉ thứ vân vân và vân vân. Thế mà hắn, hắn lại ở lì trong nhà, tắt điện và ngồi thu lu trong bóng tối, đôi khi khóc thút thít, đôi khi trầm ngâm. Tôi thích chạy xe loăng ngoăng trong lòng thành phố, ngắm nghía và tận hưởng cuộc sống trong khi hắn thích ở nhà, xếp lên xếp xuống mấy quyển sách trên giá và xem chương trình “Discovery”. Thật nhàm chán hết sức! Hắn ở nhà nhiều quá đâm lười, chả chịu đi đâu cả. Tôi dỗ mãi hắn chả chịu đi học nhảy, đi giao lưu gặp gỡ gì, hắn không thích sự ồn ào. Tuổi trẻ của hắn cứ hiu hắt làm sao đó, tôi không thể nào hiểu nổi!

Tôi và bạn bè hắn đều thích dòng nhạc pop trẻ trung hoặc ngọt ngào, hắn lại đi nghe nhạc không lời. Thành thực mà nói, tôi biết hắn chả hiểu gì về nhạc không lời cả, hắn chỉ nghe bằng cảm giác và niềm yêu thích không cần đến lí do. Dạo này hắn lại còn nghe nhạc Trịnh nữa, toàn những bài buồn thê thiết, nghe nhiều rồi lại thở dài…

Nếu vào quán café, tôi sẽ gọi sinh tố còn hắn thích uống trà (chắc chủ quán café sẽ cay cú cả hai đứa!!!).

Hắn suốt đời mãi là một đứa trẻ, chẳng thể nào khác được bởi hắn mơ mộng và ngây thơ, như đôi mắt hắn lúc nào cũng mở to ngạc nhiên trước cuộc đời nhiều biến đổi. Tôi phát bực. Thời đại nào rồi, mấy giờ rồi mà chân còn không chạm đất thế. Tôi thích sống thực tế, không thực dụng nhưng phải thực tế, biết mình cần gì và cần phải làm gì. 8x cơ mà, sống là không ngừng chuyển động, khám phá và làm những gì mình thích. À, riêng về cái điểm “làm những gì mình thích” thì tôi và hắn lại hợp nhau. Chẳng có gì có thể cản nổi sự tự do của hắn, bằng cách này hay cách khác hắn cũng bứt ra khỏi những khuôn khổ mà người ta buộc hắn vào. Cầm tù hắn thật là tai hoạ, tai hoạ cho người cầm tù bởi hắn sẽ làm khổ họ, họ sẽ chặc lưỡi mà nhận ra rằng thà buông hẳn ra cho nhẹ nợ còn hơn. Tôi không quá tự do, tôi nghĩ cần có những điểm dừng, nhưng tôi ước ao được tự do như hắn. Có lẽ vì thế mà đôi khi, tôi cũng thấy yêu quý hắn – con người có một niềm kiêu hãnh không sao giải thích nổi và niềm khao khát bất tận về sự tự do…

Chỉ một điểm duy nhất đó thôi, là điều tôi và hắn giống nhau. Thế giới còn lại chia đôi cho tôi và hắn, chẳng ai chịu ai và những cuộc xung đột sẽ không bao giờ kết thúc. Nhưng tôi không có sự lựa chọn nào cả, tôi phải chung sống với hắn - suốt đời…

Đơn giản vì hắn chính là cái bóng của tôi trong gương, khi tôi chỉ có một mình…

HN, 1.8.2006

Monday, July 31, 2006

Ngày mưa tháng bảy...


Khi đi trên đường, dưới trời mưa, người ta nghĩ ra được nhiều điều...

Mưa! Không tắc đường, không khói bụi ô nhiễm và người đi đường vì thế ít nhìn nhau khó chịu....

Lúc ở trong nhà nhìn trời mưa, tự nhủ: không sao đâu, mình đã có áo mưa rồi, và tôi phóng ào ra. Nhưng ngay lập tức mưa giáng cho tôi cú tát đầu tiên tối tăm mặt mũi. Mưa xối xả. Có khi trời nhằm lúc tôi đi mà trút hết mưa xuống cho bõ ghét cái con bé nghênh ngang này.

Mà có lẽ chẳng đâu mưa như nước mình. Ngày xưa học môn địa lí, cứ rỉ rả đọc bài “nước ta thuộc vùng nhiệt đới, khí hậu nóng ẩm, mưa nhiều...” đâu có hiểu được mưa nhiệt đới là như thế nào. Bây giờ thì đây, mưa dằng mưa dai, mưa hoài mưa huỷ, nước tát vào mặt rát rạt, chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Giữa màn mưa, con người ta thật nhỏ bé và tội nghiệp, trừ những người ngồi trên ôtô. Họ lơ đãng nhìn ra ngoài cửa xe, và mỉm cười. Họ cười gì nhỉ? Trên đường chỉ toàn những người nhỏ bé đang nhắm tịt cả mắt phóng xe máy mong trốn chạy đợt mưa ào ào đổ bộ trên đầu; những người còng lưng đạp xe, oằn mình chống lại cơn gió thốc. Anh nói, những lúc mưa thế này mới hiểu hết giá trị của cái xe bốn bánh! Tôi không biết nữa. Mưa to quá. Một tay giữ tay lái xe, tay kia phải túm chặt cổ áo để nước mưa không tạt vào người, nhưng mưa mạnh quá, bất chấp tôi cố gắng thế nào, nước vẫn nhoè nhoẹt khuôn mặt và chảy tràn xuống cổ, một dòng lạnh buốt len lỏi khắp người. Bất giác rùng mình! Ừ, tôi không ngồi trên một cái xe bốn bánh lúc này, nhưng tôi vẫn có thể về nhà nhanh hơn những người đang oằn mình đạp xe kia; hay ít ra là những người bán hoa quả rong đang đứng dầm mưa kia, họ đợi gì chứ, họ mong gỡ lại chút vốn cho một ngày ế ẩm nhưng mưa thế này ai còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mua với bán, người ta chỉ mong về nhà thật nhanh hay chui vào được một nơi nào đấy ấm áp khô ráo, mà họ thì vẫn cứ đứng đấy, lỏng chỏng những gánh hàng, câm lặng nhìn màn mưa. Tháng ngâu này mưa nhiều lắm...

Hà Nội mưa! Buồn xiết! Nước ràn rụa mặt người. Nước tràn lênh láng đường, rồi dâng lên ứ đầy những con đường chật chội. Bóng người nhoè đi trong mưa nhạt nhoà. Không hiểu sao những người có tâm hồn lãng mạn lại có thể làm thơ về mưa ngọt ngào và dịu dàng thế. Tôi thấy mưa ào ạt và buốt lạnh. Ước chi giờ này được ở nhà... Ở nhà dù mưa lớn cỡ nào, đạp xe về chạy ào vào trong nhà thấy mẹ là dễ chịu liền, trời lại nắng khi mẹ lấy khăn bông xoa đầu và lau nước mưa trên mặt và mẹ bao giờ cũng mắng sao không mặc áo mưa vào. Ngày còn bé, lúc trời mưa, bố hoặc mẹ hay cõng tôi trên lưng, tôi ngọ ngoạy lùng bùng trong tấm nilon, không nhìn thấy gì hết, chỉ thấy dưới bàn chân nhỏ xíu vung vẩy của mình là chân mẹ đang đi ủng lội qua vũng bùn, tôi đếm mãi đếm mãi xem mẹ đi được bao nhiêu bước rồi, đếm nhiều quá mắt díp lại, ngủ ngon lành trên lưng mẹ lúc nào không biết... Lớn hơn chút nữa thì thích nghịch nước, mẹ cấm không được tắm mưa như bọn con trai, tôi cầu cho mưa to ngập đầy khoảng sân nhỏ trước nhà, thế là biển cả ở ngay trước mặt, tôi mê mải chơi trò thám hiểm đại dương. Chỉ là lội qua lội lại trong sân mà chơi hoài không chán. Hết một mùa mưa, bao nhiêu vở của tôi cũng bị xé sạch giấy để gấp thuyền. Mẹ không biết, vì những con thuyền giấy không mắc lại trong sân, thuyền trôi theo dòng nước dâng lên, trôi mãi trôi mãi ra ngoài cánh đồng rồi trôi vào dòng suối lớn. Mùa mưa tới cũng là mùa lũ, nước suối cuồn cuộn đục ngầu. Suối không rộng như sông nhưng đáng sợ hơn khi lũ về. Nước xiết và rất nhiều xoáy lớn, cuốn theo cả những gốc cây cổ thụ trăm tuổi trên đầu nguồn, cuốn theo nhà cửa, trâu bò, và cả người nữa... Mẹ sợ mùa lũ. Mẹ lo. Nước dữ vậy mà bố cứ ra suối bắt cá, bố nói, cá bị lũ cuốn thường rất to. Bố là tay sát cá có tiếng trong vùng, mùa lũ, tôi được ăn cá thoả thê và có nhiều loại cá lạ tôi chưa từng thấy. Có con cá quất vàng ươm ngoài sông nặng tới 20cân bị lạc vào suối, cá nước ngọt như vậy là lớn lắm, bố tôi và mấy chú hò nhau bắt về. Mẹ chẳng động đũa miếng nào cả, mẹ chỉ thở dài. Đến tận sau này, khi thị xã có hồ nuôi cá, cá không còn là món hiếm nữa, mẹ mới thôi thở dài...

Hà Nội không có suối, nhưng những con đường ngập nước bỗng chốc thành suối nhỏ. Xe cộ đi trên đường bỗng nhiên, ở một ngã rẽ nào đấy, gặp suối trong lòng thành phố, luống cuống không biết làm sao đành nhắm mắt lao qua. Chậc! Hà Nội sao mà giống cái sân ngập nước ngày xưa của tôi thế. Chỉ có điều lúc này tôi không vẫy vùng mải mê, tôi đang bị kẹt trong mưa, xe lao qua khoảng nước sâu, lục bục rồi tắt máy. Mưa thì vẫn xối xả không ngớt. Tay đã run lên vì lạnh. Không làm sao nổ máy lại được, tôi đành dắt bộ về nhà... Mưa đã ngớt rồi nhưng nước vẫn đầy ứ. Một nhóm các chàng trai to cao đứng nhìn và chỉ trỏ cô nhỏ đang ra sức đẩy xe qua đoạn nước ngập sang bên kia đường. Dòng nước ngược chiều cản xe lại, nặng thật là nặng, cô nhỏ mím môi. Các chàng trai cười. Chậc! Rồi sẽ qua thôi mà...

Ngõ vào nhà vẫn còn ngập nước, nước trong veo, bập bềnh những cánh hoa tigôn rụng làm hồng cả lối đi. Hoa giấy cũng rụng tràn lan mặt nước. Trông xa lúc nước lặng cả con ngõ dài như một tấm gương trong suốt màu hồng. Phải chi tôi là thi nhân chắc đã viết xong một tập thơ về mưa. Nhưng dở thay tôi là con bé đang cáu kỉnh vì mệt và lạnh, bao nhiêu những ý nghĩ miên man đẹp đẽ về mưa lúc đi trên đường bỗng chốc bị xoá sạch, như sau một trận mưa, tất cả đều được gội rửa...

Phải, khi đi trên đường, người ta hay nghĩ linh tinh, dưới trời mưa...

HN, 30.7.2006

Friday, July 07, 2006

Bài thơ của mùa hè


Mùa hạ thắp lửa hàng hàng
Dọc ngang như bao nỗi nhớ
Em về không là ngọn lửa
Mà thiêu trái tim nồng nàn