Status

Be happy, my dear!

Thursday, November 05, 2015

...

Số phận quả thực là kết quả của sự lựa chọn chứ không hề do tiền định. Chỉ có điều, con người không biết được hết trước các phương án để mà cân nhắc, suy xét cho sự lựa chọn của mình. Hoặc là đinh ninh hai năm rõ mười rằng mình đã chọn điều tốt nhất, đúng đắn nhất, phù hợp nhất. Hoặc là nhắm mắt mà chọn bừa lấy một phương án nào đó, hên xui! Thà là như thế, để có một quyết định cho rồi. Nhưng cuộc đời trớ trêu cứ bắt ta phải liên tục chọn lựa. Kể cả lúc ta đã mỏi mệt rã rời...

Đến bao giờ mới thôi tự hỏi: Tại sao? Tại sao lại như thế? Xét cho cùng, mọi thứ đều chỉ là tương đối thôi. Bao giờ mới thực sự buông bỏ mọi thứ để tâm được an trú?

Thursday, October 15, 2015

Buông

Môi run, tóc rối
Lạnh
Gọi mong mỏi, yêu thương!
Mải miết những đêm dài chạy trốn cô đơn

Thôi, buông!
Đã đủ? Hay chỉ là không chịu nổi nữa
"Ký ức bây giờ là mảnh vỡ đầy tay"

Friday, September 18, 2015

Chia



Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng
Một niềm vui
Một buồn
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

Chia cho em một đời say
Một cây si
Với
Một cây bồ đề

Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về
Héo khô

Chia cho em một đời thơ
Một lênh đênh
Một dại khờ
Một tôi

Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ lặng rơi
Mưa dầm.

(Nguyễn Trọng Tạo)

Monday, August 31, 2015

Em phải làm sao?


Rượu thì cay
Môi thì đắng
Họng thì khô
Đời thì rộng lớn
Lòng người thì chật
Nỗi nhớ thì dài
Anh thì xa
Người dưng thì lạ
Em thì cô đơn.

(Nguyễn Hoàng Thảo Hương)

Tuesday, July 21, 2015

Một bàn tay để nắm một thương nhớ?


Giá như cuộc đời cho phép chúng ta làm điều đó
một bàn tay để nắm một thương nhớ?

Chỉ cần một bàn tay để nắm những yêu thương mà mình đã hiểu rõ
chỉ cần một bàn tay đã đủ niềm tin vào duyên nợ
chỉ cần một bàn tay cho ấm áp len vừa những kẽ hở
chỉ cần một bàn tay che chắn cho nhau một hơi thở
lúc khốn cùng…

Chỉ cần một bàn tay, nhưng sao đủ cho lòng bao dung
những niềm riêng trở mình khi nửa đêm về sáng
muốn được tự ôm mình sao vẫn thấy không bằng được ôm bởi người khác
cũng là một vòng tay mà nơi thì được vỗ về nơi thì đầy nước mắt
biết phải làm sao?

Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu
không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc
đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc
cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt
như một dòng chảy ngược
sinh ra để cô đơn!

Bất cứ cuộc đời nào đều cần thấy mình đầy đủ yêu thương
mới nhận ra rằng đang dần mất mát
để cho mình khóc hay cười trên những giới hạn
rồi quay đi phía nào còn ánh sáng
như mọi người…

Chỉ là phải tự nhủ mình sống không vì bản thân mình vui
phải tự nhủ có bao nhiêu người được như mình đang thế
phải tự nhủ cho đi mới là tất cả…
phải tự nhủ đời mình chưa bao giờ là chiếc lá
rơi xuống để làm gì?

Mỗi ngày thức dậy rồi bước đi
vì ngoài kia vẫn còn trăm ngàn khoảng trống
không có mình thì cuộc đời này vẫn rộng
có thêm mình thì cuộc đời này cũng chẳng chật hẹp
trong những nhịp tim…

Giá như cuộc đời cho phép chúng ta nắm một thương nhớ
trong một bàn tay vẫn kiếm tìm?

(Nguyễn Phong Việt)